tối mùa hè diễm lệ

đêm mùa hè oi nồng người không còn gì khó chịu hơn hihi, đó là khi miệng nở hoa 4 cục nhiệt to như bông cúc ở 4 hướng đông tây nam bắc, cục to nhất đã bắt đầu sưng lên, người lờ đờ sốt nhẹ, răng thì như thể không còn là của mình, có cảm giác đụng vào là bơi trở về với vũ trụ to lớn. một hoàn cảnh mới thật là diễm lệ hoành tráng vĩ đại làm sao

mà sao xem phim thấy đạo diễn diễn cảnh khốn khổ đau đớn nỗi buồn nỗi đau nỗi tuyệt vọng thực nghệ thuật thực đẹp đẽ thế éo hiểu sao mình lại biểu hiện một cách cùng cực thế này. mà nào có ai đau mà còn đẹp nữa, chắc chỉ có trên phim thôi các ae à huhuhu đau quá

đó là một đêm ít gió, lúc mà điểm thể chất và tinh thần chạm đáy và bản thân không quan tâm đến bất kì thứ gì khác ngoài đau quá lo quá đáng sợ quá méo chịu nổi nữa. Nghĩ đến cùng thì đúng là buồn cười vl, tự vì mình của hai mươi mấy tuổi hiện tại chẳng có tí dũng khí nào để đương đầu với thế giới như hồi mười mấy tuổi nữa. Trong đầu lúc nào cũng lo sợ được mất còn hơn bị kinh nghiệm dắt mũi bị ảo tưởng làm hoa mắt bị nỗi sợ hãi lấn át. bị giáo điều tự áp lên chính bản thân mình và người khác ràng buộc.

Lúc chạy xe về nhà, ngẩng đầu lên thấy trời thật trong, và ít sao, và có một ngôi sao thật sáng. và xung quanh yên tĩnh như tờ. ít ra thì thế giới này cũng tồn tại những lúc như vậy

Cô gái nhỏ mở to mắt chăm chú quan sát thế giới xung quanh trôi đi. Cô và thế giới này chẳng có chút liên hệ nào. Khi phát hiện ra điều này, lòng cô hân hoan một nỗi vui mừng nhẹ nhàng, và âm ỉ.

Advertisements

ni zuijin hao ma?

lâu rồi không viết gì, tình trạng ngôn ngữ xuống cấp quá mức. bài viết gần đây nhất của mình là vào tháng hai. thế là đã ba tháng không ghi chép gì cả. ba tháng đầy những sự kiện biến động huyên náo ẩm ương của thời tiết và vũ trụ. nói bé thì cũng không bé mà to thì chắc là cũng to đấy :))

hiện tại gõ lung tung vài dòng cũng không biết nên viết sao cho ý vị để sau này đọc lại còn hiểu những ngày tháng năm năm tháng đã trôi qua như thế nào ôi nhức não quá thể não đã bé còn tự đòi hỏi cao xa :)) để làm gie để làm gie để làm màu chứ để làm gie :)))

thực ra điều duy nhất trong đầu mình hiện tại không phải là ghi chép hay sự vụ gì cả, mà chính là ê răng quá ahuhu. Lúc đầu làm răng về vẫn còn chưa ê lắm, vẫn tự phụ ăn uống như thuồng luồng. giờ thì ê quá nên người dễ quạo quọ và bực bội vô cớ rõ là tào lao quá thể.

nói về chuyện làm răng thì chắc kể được tám trang giấy lận. nhưng mà tóm tắt lại thì mình vẫn nhát cáy và thiếu quyết đoán như ngày nào ahihi. chần chừ nửa thế kỷ rồi cuối cùng quyết định đi làm răng. Quyết định này không đột ngột, không có lý do, cũng không có đúng sai, cũng không biết kết quả ngày mai ngày kia mấy năm nữa như thế nào, lại càng không biết bản thân có hối hận hay không. chỉ là việc đã đến thì phải làm.

đôi lúc giật mình nhận ra bản thân chỉ là một bản thể yếu đuối có rất nhiều tò mò với vũ trụ xung quanh. như con chó nhỏ chạy loanh quanh trong khu rừng mới lạc vào, với rất nhiều chim muông hoa lá, cỏ cây rau củ. không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, việc này là tốt hay xấu, không có định kiến, nghi hoặc. Quả thật con chó này rất kì lạ hahaha :))

muốn biết số phận em chó tiếp theo sẽ như thế nào, có sống sót được không, mọi việc chuyển biến ra sao, mời xem hồi sau sẽ rõ ❤

viết mới có nửa trang không dụng não thôi mà mệt vl ròi =))

đêm tháng giêng

haha, những ngày đầu tháng trời trong sao lấp lánh, có một sự tịch mịch không hề nhẹ. tiết trời không lạnh như những ngày trước đó, mà có chút oi nồng đêm mùa xuân phía nam. thời tiết này đi chơi cũng không tệ, mà ở nhà ngủ cũng lý tưởng 😀

sau vài chục phút yoga thì đầu óc anh cuối cùng cũng minh mẫn hơn. mồ hôi đẫm lưng, anh thầm rủa xả bản thân vì những sự kiện ngớ ngẩn quả bần đã xảy ra. Đêm khuya và yên tĩnh làm cho suy nghĩ sắc bén hơn, danh sách những điều anh cần cải thiện ngày một dài ra. Như năm nào đó anh đã tự dặn dò bản thân cẩn thận, kiên trì và ngoan cường lên, thì nay anh còn dặn mình phải khôn ngoan và hiểu biết nữa.

Mọi chuyện xảy ra đều có lý do. Nếu nói mùa xuân phía trước, miên trường phía sau, thì chắc là anh còn phải bơi mấy quãng nữa mới đến được mùa xuân. Nhưng mong anh kiên trì và hăng hái lên, mùa xuân hoa đào đang chờ anh đấy!

“The Universe is Asymmetric” / “Vũ trụ là bất đối xứng” — PhamVietHung’s Home

In 19th century, Louis Pasteur declared: “The universe is asymmetric and I am persuaded that life, as it is known to us, is a direct result of the asymmetry of the universe or of its indirect consequences. The universe is asymmetric”[1]. Physics in 20th century had proved Pasteur’s prediction was totally right ─ asymmetry is […]

via “The Universe is Asymmetric” / “Vũ trụ là bất đối xứng” — PhamVietHung’s Home

đêm tháng mười một

.trời tối nồng và oi. Lưng đẫm mồ hôi cô ngồi quạt thịt nướng giữa ánh đèn đường sáng choang. Trong đầu dày đặc những suy nghĩ vẩn vơ về tương lai, ngày mai hay miếng đậu bắp cháy xém ở hiện tại. Những hiện tượng này là một phần trong quá trình tự nhận thức của cô.

Cuối tháng sinh nhật năm ngoái mình đi thiền. Kiểu thiền hết sức nghiêm túc ấy không nói chuyện không giao tiếp trong mười ngày mỗi ngày ngồi thiền mười tiếng ấy chứ không phải chỉ ngồi qua loa tĩnh tâm vài tiếng đâu. Trong thời gian này, suy tư như một dòng suối chảy tràn trề trong không khí trong não bộ rồi uốn éo vào cả giấc mơ của mình. khi đó, không ngày nào thiền mình ngủ được trọn giấc. chảy đến ngày thứ chín thì có vẻ như dòng suy tư đã cạn kiệt cmnr : )) nên mình có hẳn 2 ngày để não trống không và để vũ trụ tự lấp đầy. Rồi mình đã vẽ được hai tỷ thứ cần phải làm cho cuộc đời mình : )) Vâng là danh sách hai tỷ thứ sáng lòa chói chang chiếu rọi trong không trung đến não bộ mình như kiểu pháo hoa nổ hay ánh sáng cuối đường hầm hay chân lý được khai sáng. Sau đó thì định mệnh khéo léo sắp đặt chức năng tự động mã hóa đoạn hai-tỷ-thứ này. Và câu chuyện trở nên rất buồn cười hahaha là có vẻ mình chỉ hahaha nhớ được 1 thứ duy nhất trong hai-tỷ-thứ là niềng răng hahaha

cách đây ba tháng, mình đã hiểu sâu sắc cái gì gọi là what goes around comes around (vâng cái này là tự nhiên nó pop up trong đầu nha chứ không phải mình muốn xen Anh Việt kiểu thể hiện các ae àh). Và tự cảm giác thật may mắn vì ngoài chuyện vừa ngu vừa láo vừa md vừa yêu nghiệt ra thì mình lucked into the best deal in history: being lived in the right place at the right time. (đoạn này cũng thế mình đang luyện tiếng nên nhiều khi mà xen ngôn ngữ khác vào thì hoi nha :))) khi nhìn một đứa giống mình hồi trước y hệt ngoại trừ chuyện nó thông minh hơn mình đang split every bad things out thì. lần đầu tiên sau hai năm mình hiểu được sự kiên nhẫn của c Thảo cũng như những thứ Suri cố gắng diễn đạt cho mình bằng ngôn ngữ sao Hỏa trong buổi tối ngồi uống trà sữa dễ dàng tại hồ con rùa, Trái Đất.

suo yi, nên nhớ là sớm hay muộn gì, bằng một cách thần kì nào đó, vũ trụ sẽ đặt bạn vào vị trí bên B y hệt như trước đây bạn đặt người khác vào chỗ ngồi này. nếu bạn có thể nhớ được những gì xảy ra trước đó haha. Câu hỏi chỉ còn là, bạn có muốn ở vị trí này hay không? Dakara, quý bằng hữu nên kiềm chế sự háo thắng lẫn sự ngạo mạn lẫn sự thể hiện để tránh làm thương tổn con tym yếu mềm của chúng sanh bằng súng cũng như tránh làm tổn thương con trym mình bằng đại bác sau này.

cách đây 2 ngày mình cũng đã đi xem mắt cho em hàm nhà mình. Mỗi lần đến phòng khám răng là mỗi lần có cảm giác mình như một con bò tim đập lô tô à.

Yi sheng: em muốn làm như thế nào

Wo (thầm suy nghĩ trong đầu em có phải là Yi sheng méo đâu): hahaha, bác sĩ thấy hàm dưới của em xao ;))

Yi sheng: em thấy hàm trên của em sao

Wo: hàm trên ok ròi ah

Yi sheng: nếu e thấy hàm trên của e ổn thì hàm dưới cũng ko cần làm gì, vì hàm trên che hàm dưới rồi

Wo: hahaha : )))

Yi sheng: hahaha : )))

kết thúc đoạn đối thoại là hai đứa nhìn nhau cười như bị khùng. Vâng nhưng mà chưa hết phin nha. Muốn biết Loan có niềng răng hay không, xin xem hồi sau sẽ rõ

 

 

 

Havana oh na na

câu chuyện số 1a: trời cuối tháng 10 ở Nam Cát Tiên là một tổ hợp kì lạ của các loại quy luật vũ trụ, ví như buổi sáng vừa nắng chói chang quần áo khô cong, buổi chiều lại vừa nghe tiếng mưa rơi vừa ngồi thiền trong u tịch. cứ thế trong một buổi pháp thoại, cô bảo sau mỗi khoảng lặng của biển là một cơn bão lớn, rồi cô nói đến những cơn mưa đêm ở núi, hơi lạnh và năng lượng từ thân núi phát tỏa ra bên ngoài không cách gì ngăn trở. cũng là một hiện tượng tự nhiên hết sức bình thường.

bây giờ vận công nhớ lại những chuyện như thế này quả là một kỳ tích đối với bộ não ít chất xám và chất trắng ❤

câu chuyện số 1b: Sài gòn mấy hôm trước trời đêm trong không một gợn mây, đến mức có thể nhìn rõ hai tỷ ngôi sao đang nhấp nháy trong nền trời rực hồng. khi đó mình quả thực đã lẩm nhẩm trong đầu rằng thì là mấy hôm nữa là bão à. ơ thế mà bão thật, quái thật 😀 hây dà vậy là quả thật vạn vật chuyển từ thái cực này sang cực khác tự nhiên như ruồi í và sau mỗi đêm ngàn sao sáng là mấy ngày bão rong chơi khắp thành phố.

câu chuyện số 1c: gần đây não mình vận hành theo theo quy luật mới rồi. trí nhớ ngắn hạn cũng là một cái lợi.những điều khó chịu, lợn cợn trong lòng đều trở nên vô thường vì méo có nhớ được nhiều ahihi. cái này không hẳn là tâm bình thản đi qua giông bão như cô nói, cơ mà cứ cho là gần giống thế đi :))

câu chuyện số 1d: thôi mệt rồi đi 5 đã. con cá nhỏ đang lơn tơn bơi ra biển lại gặp bão lớn, muốn biết số phận cá sẽ ra sao, xin mời xem tiếp hồi sau sẽ rõ

birthday wishlist (21 tuổi lần thứ x)

  1. bộ 3 mặt nạ Quality 1st
  2. tủ quần áo mới
  3. lá phong đỏ rụng tự nhiên ở gốc cây
  4. vé xem liên hoan phim Nhật Bản tháng 10
  5. một khóa học Python
  6. quả bơ hoàn hảo hái trên cây xuống ăn luôn
  7. tủ sách gỗ thơm thơm
  8. iPhone 8
  9. một khóa học R
  10. thảm tập yoga mới màu tím
  11. sách về Kinh Dịch
  12. approval nghỉ 15 ngày về vùng thiên nhiên xa vắng
  13. bao tay chống nắng high fashion có thể dùng được screentouch

tự thương mình một chút

chuyện là hôm nay tâm tình mình có hơi dị một tí, thất thường kiểu lên voi xuống chó ấy. kể ra thì rõ dài dòng cơ mà lâu rồi không viết nên cảm thán một tí vậy ahihi

chuyện là tối nay là một tối thứ bar mệt vãi chưởng. mọi thứ chất đống chả muốn đụng đến ahuhu mà cơ đã đến giờ đi học tiếng Bông ní hào rồi. lúc bẩy giờ kém một phút hốt hoảng nhận ra tối ni mình phải đi học, và cũng chính lúc ấy thời khắc huy hoàng ấy nhận ra rằng mình ko có gì ăn ôi dm quá.lòng dạ rối bời tuột cả mood. Thế mà vẫn lần quần chưa chịu đi ăn mãi cho đến giờ học kém mười phút.

Lúc này Mị chớp đôi mắt ngấn nước nhìn ra ngoài trời đêm, đôi lông mày lá liễu hơi chau lại có vẻ không hài lòng càng làm tăng thần thái mệt mỏi vl của Mị, cất tiếng hỏi khẽ khàng:

Mị: trời mưa rồi sao mấy đứa

Những người còn lại: mưa rồi đó

Mị: đâu tao có thấy mưa gì đâu

Những người còn lại: đang mưa đó

Mị: mưa thì chắc là ko đi học được rồi, lười qá

Những người còn lại:…

Mị (đấu tranh nội tâm) mà thôi đóng cả đống tiền rồi ko đi học xao, để xem nào…

Đoạn sau mới thực là cao trào của câu chuyện. Sau khi lấy hết dũng cảm phi thân ra đường ko mặc áo mưa, anh nhận ra rằng trời đang mưa ko hề nhỏ. thế là phải lôi áo mưa ra mặc chứ sao nữa vừa mặc vừa lầm bẩm chửi mình sao ngu qá đi. Trên đường xe bon bon chạy anh kết hợp khoảng trống của não suy nghĩ xem ngã tư phía trước nên đi thẳng (về nhà) hay rẽ phải (đi học). Trong một sát na ánh chớp bay qua bầu trời, tâm trí anh tưởng như đã kiên định với suy nghĩ bơi thẳng về nhà đánh một giấc ngủ cho ấm thân. Thế mà méo hiểu vì sao, tay lái lại chạy về hướng trường học =))

trời quả ko phụ lòng người, anh lạc đường lần thứ n (dù đã xem bản đồ trước khi đi). Khi dừng chờ đèn đỏ trong dòng người chen lấn khói bụi và cái lạnh tê buốt của nước mưa, anh tự chấn chỉnh lại suy nghĩ nông cạn của mình. Rõ ràng anh đã quá xem thường bản thân, xem thân xác này ko ra kí lô gì, lại càng ko thèm để ý đến bộ lòng mề đang kêu gào thảm thiết. Sống như thế này cũng được sao Loan? thật sự thấy được sao Loan?

thế là Mị đảo tay lái chạy về nhà, bỏ mặc rất nhiều cám dỗ phải đến lớp, phải đi học, ko được lãng phí, etc. Mục tiêu lúc ấy của Mị chỉ có một việc duy nhất là đi về ăn cho no rồi đánh một giấc đến sáng yê.

Đến lúc về nhà ngồi bên bát cơm nghi ngút khói, Mị nuốt nước bọt tự thề với bộ lòng mề này, Mị ko bao giờ ngược đãi bản thân nữa. Mị sẽ luôn thương bản thân nhất thế giới nhất vũ trụ này, vị trí thứ hai là những người còn lại. Mị sẽ ko để mình feel sorry for myself như vầy nữa.

viết có mấy chữ mà mệt quá ròi thoi đi ngủ ❤

nhớ nha Loan ❤

viết thêm vài dòng nữa nhân dịp ko tìm thấy nút gửi/submit/send của wordpress đâuu =)) chời ơi ko lẽ tôi đã xa rời chốn này lâu đến mức cái nút căn bản này mà cũng ko tìm thấy xao có ai thấy nó nằm ở đâu chỉ cho đứa mù đường này với