nghẹt mũi nhẹ trong đêm mùa hạ

có gì khác biệt trong một buổi tối mùa hạ trời nóng đổ lửa và một buổi tối bình thường?

thật ra là không có gì khác biệt. thậm chí rất giống nhau, một cách kì cục. kể cả khi so sánh mùa hạ năm nay và mùa hạ năm ngoái hay mùa hạ ba năm trước

nghẹt mũi maniac: hôm nay bỏ một ít thời gian ra đọc những bài viết trước đây thì thấy hình như mùa hạ năm nào mình cũng bị nghẹt mũi lol. mà sự trùng hợp này có vẻ không khó hiểu lắm, hay như người lớn trong nhà giải thích hôm qua thì mùa hạ gà hay chết do thay đổi thời tiết. nên chuyện này có quan hệ mật thiết đến vụ án nghẹt mũi của mình do hiệu ứng cánh bướm hihi. đùa thoi. có lẽ mình bị dị ứng phấn hoa

nóng vầy thì phải làm sao: đọc đạo giáo. có một điều kì diệu là sự gặp gỡ tư tưởng triết học phương đông (của Lão Tử), và luận thuyết phương tây (của Yuval Noah Harari) mà đến giờ mình mới thấy haha. Cả hai đều cho rằng sự phát triển của loài người về tư tưởng gây tác động tiêu cực lên chính loài người, và những loài khác, chưa kể đến sự thảm họa của nó gây ra cho tinh cầu này. Nếu đi vào cụ thể thì Đạo giáo cho rằng chính sự ham muốn về danh lợi, nhân nghĩa khiến con người mất đi cái thiện chân, cái gốc, cái bản tính tự nhiên từ thời thái cổ (ăn lông ở lỗ). Con người bị ràng buộc trong vòng kim cô cầu phú quý danh lợi này sinh loạn cho thiên hạ. Lược sử loài người cũng cho rằng, chính khả năng tưởng tượng và truyền tải những điều phi vật chất (non-physical items), xã hội, nhân nghĩa, trí tuệ etc..sự nhảy vọt về nhận thức đã sinh ra homo sapiens 8 tỷ dân náo loạn địa cầu.

Tuy nhiên, Yuval Noah Harari xử lý không tốt lắm đoạn kết. Giả thiết của ông cho rằng, nếu con người dừng lại ở cuộc cách mạng nhận thức, thì hiện tại mọi thứ đã tốt đẹp hơn rất nhiều. Cơ mà, tất nhiên không phải ai cũng là Dr. Strange dùng hòn đá thời gian đi đi về về bơi qua bơi lại biết hết 14 triệu khả năng sẽ xảy ra :D. Còn khúc sau nữa mình chưa đọc tới hehe. Các vị theo con đường Đạo giáo phương đông, ngược lại, cho rằng thay đổi là điều tất yếu, và đặt ra câu hỏi: có lẽ nào đây chính là con đường tự nhiên loài người phải đi? là tạo hóa đã sắp đặt như vậy? Câu hỏi này mở ra kết luật khả dĩ hơn giả thiết về lược sử loài người, và ngoài ra, nhất quán với tinh thần của đạo. 

thoi đã đến giờ đi 5 ròi :v mai viết tiếp

 

Advertisements

đêm đầu hạ nóng đổ lửa

đến giờ mình mới nhận thức được 50% sự thật là mình đã quá 21 tuổi, một tin sét đánh giữa trời quang, gây xáo trộn tinh thần sang chấn tâm lý khủng hoảng tâm hồn mênh mang dễ vỡ. Theo các trang tử vi phong thủy thì sinh con năm con heo này rất lợi cho bố mẹ (hẳn là thế). và cũng có thể vì lẽ đó, mà 500 người anh em thiện lành đua nhau đẻ trong sự ngỡ ngàng và sợ hãi của một đứa tâm lí thiếu nhi tâm hồn bông lúa là mình :v biết sao được, cuộc sống mà 😮

tháng tư lại cứ nhớ buôn, nhớ bướm bay dập dìu trên đường quốc lộ, với hàng cây xanh mát hai bên đường mà mặt trời chói chang trên đỉnh đầu. Nhớ tám tiếng chạy xe gió táp bụi sa nhưng về đến nhà bạn được ăn như hoàng đế, đồ ăn ngon nhất mẹ bạn phần cho. những chuyến đi năm hai-mươi-không-cần-suy-nghĩ này khiến một đứa vẫn-hai-mươi-nhiều-suy-tư-nhưng-éo-có-tác-dụng-gì có vài suy nghĩ nhẹ :))

lẽ tất dĩ ngẫu mỗi người đều có một tỉ lệ vô dụng và ngu si nhất định, kể cả thiên tài nhóe. Cơ mà tỉ lệ này ở mình khá cao, trong một số hoặc có thể nói toạc móng heo, trong nhiều trường hợp. Điều đáng an ủi là, độ yêu bản thân của mình cũng không hề thấp. Quả là một sự kết hợp tuyệt vời : ))

mấy hôm nay trời nóng quá, mồ hôi ướt đẫm lưng mà suy nghĩ về nhân tình thế thái. trong cơn mơ hồ kì ảo, câu hỏi được lặp lại nhiều nhất là trở nên vui vẻ thì khó vậy sao. Chú chim nhỏ đang run rẩy sẽ ra sao giữa bầy đại bàng, mời xem hồi sau sẽ rõ

đêm mùa xuân trăng to như cái bát

chời ơi vậy là đã quá lâu rồi mình không viết một cái gì đó mới. Trong suốt khoảng thời gian qua một tỷ tỷ tỷ thứ đã xảy ra trên quả địa cầu này, thế mà đầu óc mình vẫn cũ kỹ, vậy nên phải đổ bớt một ít để có thể nạp những điều kì diệu mới vào whoa whoa whoa

dạo gần đây đúng là gặp nhiều khó khăn về giao tiếp và cả về hành động. cảm giác như mình đang ngồi trong một toa xe kéo ko mui, trôi chầm chậm trên đường ray xe lửa quay trở về thời gian trước đó. ù lì mà chán ngắt, cứ vậy đứng nhìn hộp không gian mấy chiều đó mãi, mà không tiến tới được. Thậm chí còn chẳng có cảm giác lo lắng, sợ hãi, chỉ có chấp nhận ngồi nhìn bản thân mình trôi qua mấy thế kỉ cho đến khi không còn một ai.kiểu thế giới trôi qua kẽ tay ấy. cảm giác này ban đầu thì mới mẻ kì lạ, cho đến khi mình lười đến mức không thèm giải thích hay phân tích nữa thì hóa quen thuộc vl : ))

gần đây nhất mình có vài buổi ăn trưa/tối với những người có cách suy nghĩ khác mình. và bất chợt trong một sát na nhận ra, thế giới đang lao đi còn mình thì bước lùi lại, mà vừa bước vừa suy nghĩ làm gì trong tương lai mới ghê chứ vãi cả suy nghĩ. Rồi vài câu chuyện đẩy đưa mới nhận ra vấn đề của mình chẳng là cái đinh gì, chẳng qua là mình nghĩ quá mức lên thoi vãi suy nghĩ tập 2. vậy nên nghĩ nhiều quá mệt óc, nghĩ ít ít thôi Loan ơi ~

cái gì không làm được ngay thì cắt nhỏ ra làm dần dần, nhưng phải bắt đầu làm và phải đầu tư thời gian làm thì mới xong được. cái này là tự dặn dò bản thân có một số thứ lâu lắm rồi ko làm mà thôi ko nói nữa nhiều thứ quá mệt não mệt tim hại sức khỏe lắm :)) nên đi 5 để bảo toàn sức khỏe

đêm đông gió giông mưa bão

vầy là dễ đến 1/4 năm rồi mình không viết gì. trong thời gian này đã có rất nhiều chuyện xảy ra, thế nhưng mọi sự lại chẳng thể viết ra được dễ dàng như trước. Có thể vì mình đã lớn thêm một chút, hoặc có thể vì thực tế phức tạp quá méo biết mô tả như thế nào nên lười quá chẳng viết luôn : ))

những ngày tháng này mình đã mua và đọc rất nhiều sách, một cách tình cờ (hoặc vũ trụ bảo thế). sách về kinh dịch, quy luật thiên nhiên (quả táo của Kimura), sách luyện tinh thần của Nguyễn Hiến Lê, sách tranh của Jimmy Liao, Tô Đông Pha, Trang Tử, về tử thư Tây Tạng, etc. Mình còn đăng kí học vẽ (thậm chí còn mua bộ màu nước ahahahaha) và tiếp tục (dù không chăm chỉ lắm) học tiếng Bông. Bản thân mình chưa thực sự hiểu được sự liên hệ giữa những sự vật hiện tượng. Nhưng nhờ thời gian này mà thế giới quan của mình rộng thêm được một chút, mình hiểu thêm được một chút ít nữa về sự vận hành của thế giới thông qua quan sát chính bản thân mình.

Một lần khi đọc xong quyển Quả táo của Kimura và bài viết liên quan trên mạng. Mình đã vỡ ra vài thứ kiểu từ trước đến giờ chưa bao giờ nghĩ thông được như vậy. Kimura đã giúp mình hiểu I was lucked into the best deal in the world: being raised like Kimura’s apple trees, with a lot of love and space to root deep into the earth. Lý Khai Phục đã hướng dẫn mình dùng dũng khí để thay đổi những thứ có thể thay đổi được. Nguyễn Hiến Lê đã chỉ cho mình thấy, đối với những việc mình đã cố gắng hết sức, sau đó hãy hoàn toàn tin tưởng và phó thác (surrendered) cho các Deities. Tuy không hoàn toàn lĩnh hội và áp dụng hết được, nhưng những chiếc phao này đã giúp mình không bị chìm trong mấy tháng qua (dù có những lúc sấp mặt)

thôi dừng tại đây tự dưng tối nay viết văn phong nghiêm túc quá rồi, lần sau viết kiểu khác vậy : )))) chắc lâu rồi không viết nên quên cmn rồii

birthday wishlist (21 tuổi lần thứ x)

chời vầy mà đã 3 tháng mình ko viết gì rồi sao 😮

  1. một khóa học tiếng bông ngắn hạn ở taiwan
  2. sách bản gốc the blue stone của Jimmy Liao
  3. một khóa học vẽ màu
  4. chậu sứ ngâm chân với thảo dược hay là chậu gỗ thông cũng thích
  5. bộ mặt nạ Banobagi
  6. 10 ngày off đi Tây Tạng
  7. sách của Nguyễn Hiến Lê
  8. một khóa học VBA
  9. lá phong đỏ nhặt trong rừng cây ôn đới
  10. iPhone xs s m l xl xxl
  11. áo ấm lót lông vũ
  12. dầu mát xa mặt có nhụy hoa nghệ tây saffron
  13. trà alishan

yayyy

đêm tháng bẩy sáng trăng

hôm nay mình đi xe ôm công nghệ cao. trên đường về, xế đi tắt len lỏi vào một khu đồng lau sậy cạnh những tòa nhà cao lớn mới xây. Trời tối như hũ hút, những đụn mây trôi lại với nhau che mất ánh sáng rực rỡ của trăng ngày nắng. Gió hiu hiu rền rĩ, những ô lau sậy cao ngang thân người trườn mình theo gió. Cánh đồng bị cắt xẻ bởi những con đường dọc ngang như bàn cờ. Một số là đường đất dẫn thẳng vào thửa sậy, số còn lại là đường đi đã được trải nhựa. Nơi này cách những tòa nhà mới xây một đoạn dễ đến vài trăm mét, tạo nên một khu biệt lập kì dị dù sát cạnh bên đô thị lấp lánh. 

Ở góc rìa thửa lau sậy  và cũng chính ngay ngã tư là một căn nhà âm u. Nhà được xây thành hai tầng, kiểu nhà vuông, cổng phía trước và tường hai bên hông bằng kim loại, rất cao. Ngôi nhà vẫn có vẻ mới của một công trình đã xây được vài tháng. Trên cánh cổng và tường chạm trổ những biểu tượng lớn mang cảm giác thật ma mị. Thật khó để hiểu ai đã xây nhà ở một nơi như thế này. Đi quá một chút nữa là đến cuối con đường đất, nơi có một chiếc taxi đang đậu sẵn.

Cô gái ngồi sau giật mình nhận ra sự hiện diện của chiếc taxi kì lạ. Trong lòng dấy lên một nỗi hoài nghi lớn, cô vẫn bình tĩnh tiếp tục câu chuyện phiếm đang kể. Tuy thế, các giác quan của cô bắt đầu tập trung cao độ, mạch máu chảy với tốc độ nhanh hơn, tim đập liên hồi. Toàn bộ cơ thể cô chìm vào một bể đen đặc sợ hãi. Sợ ti tỉ thứ trên vũ trụ này, cô sợ hàng lau, sợ cái cổng sắt hình thù to lớn, sợ con đường đất, sợ cơn gió hoang hoải, thậm chí sợ cả nỗi sợ hãi của chính cô. 

Người tài xế, khi đã gần đến chiếc taxi, chỉnh ga cho xe đi chậm dần. Rồi bỗng nhiên bật xi nhan tít tít trên con đường không có xe qua lại, quay đầu xe một cách điệu nghệ. Sau đó thốt lên mấy từ như còn ngập ngừng trong miệng: “đi quá một chút rồi”

Xe chầm chậm chạy qua một loạt con đường khác, rồi men theo một con đường nhựa nhỏ, chạy thẳng ra quốc lộ đèn sáng như sao. Tài xế vẫn rôm rả kể câu chuyện về anh trai khách quen theo đuổi mấy tháng trời. Cô gái ngồi sau thở dài trong nhẹ nhõm đkm đi lố sao ko nói sớm cho bố biết làm sợ gần chết.

haizz thực tế ra là dạo gần đây mình có rất nhiều mâu thuẫn. mặc dù đã cố gắng thành thực với bản thân hết mức, cơ mà lắm lúc một tỷ câu hỏi chờ đợi được trái tim nhỏ bé này trả lời. Hi vọng em trái tim có đủ dũng cảm, ngoan cường, lí trí có đủ sắc bén để trả lời thành thực những câu hỏi này. Hiệu ứng cánh bướm này sẽ diễn tiến ra sao, chú chim sẽ bay về đâu trong vũ trụ bao la rộng lớn này, xin xem hồi sau sẽ rõ (dờ mệt rồi đi 5 thôi <3)

tối mùa hè diễm lệ

đêm mùa hè oi nồng người không còn gì khó chịu hơn hihi, đó là khi miệng nở hoa 4 cục nhiệt to như bông cúc ở 4 hướng đông tây nam bắc, cục to nhất đã bắt đầu sưng lên, người lờ đờ sốt nhẹ, răng thì như thể không còn là của mình, có cảm giác đụng vào là bơi trở về với vũ trụ to lớn. một hoàn cảnh mới thật là diễm lệ hoành tráng vĩ đại làm sao

mà sao xem phim thấy đạo diễn diễn cảnh khốn khổ đau đớn nỗi buồn nỗi đau nỗi tuyệt vọng thực nghệ thuật thực đẹp đẽ thế éo hiểu sao mình lại biểu hiện một cách cùng cực thế này. mà nào có ai đau mà còn đẹp nữa, chắc chỉ có trên phim thôi các ae à huhuhu đau quá

đó là một đêm ít gió, lúc mà điểm thể chất và tinh thần chạm đáy và bản thân không quan tâm đến bất kì thứ gì khác ngoài đau quá lo quá đáng sợ quá méo chịu nổi nữa. Nghĩ đến cùng thì đúng là buồn cười vl, tự vì mình của hai mươi mấy tuổi hiện tại chẳng có tí dũng khí nào để đương đầu với thế giới như hồi mười mấy tuổi nữa. Trong đầu lúc nào cũng lo sợ được mất còn hơn bị kinh nghiệm dắt mũi bị ảo tưởng làm hoa mắt bị nỗi sợ hãi lấn át. bị giáo điều tự áp lên chính bản thân mình và người khác ràng buộc.

Lúc chạy xe về nhà, ngẩng đầu lên thấy trời thật trong, và ít sao, và có một ngôi sao thật sáng. và xung quanh yên tĩnh như tờ. ít ra thì thế giới này cũng tồn tại những lúc như vậy

Cô gái nhỏ mở to mắt chăm chú quan sát thế giới xung quanh trôi đi. Cô và thế giới này chẳng có chút liên hệ nào. Khi phát hiện ra điều này, lòng cô hân hoan một nỗi vui mừng nhẹ nhàng, và âm ỉ.

ni zuijin hao ma?

lâu rồi không viết gì, tình trạng ngôn ngữ xuống cấp quá mức. bài viết gần đây nhất của mình là vào tháng hai. thế là đã ba tháng không ghi chép gì cả. ba tháng đầy những sự kiện biến động huyên náo ẩm ương của thời tiết và vũ trụ. nói bé thì cũng không bé mà to thì chắc là cũng to đấy :))

hiện tại gõ lung tung vài dòng cũng không biết nên viết sao cho ý vị để sau này đọc lại còn hiểu những ngày tháng năm năm tháng đã trôi qua như thế nào ôi nhức não quá thể não đã bé còn tự đòi hỏi cao xa :)) để làm gie để làm gie để làm màu chứ để làm gie :)))

thực ra điều duy nhất trong đầu mình hiện tại không phải là ghi chép hay sự vụ gì cả, mà chính là ê răng quá ahuhu. Lúc đầu làm răng về vẫn còn chưa ê lắm, vẫn tự phụ ăn uống như thuồng luồng. giờ thì ê quá nên người dễ quạo quọ và bực bội vô cớ rõ là tào lao quá thể.

nói về chuyện làm răng thì chắc kể được tám trang giấy lận. nhưng mà tóm tắt lại thì mình vẫn nhát cáy và thiếu quyết đoán như ngày nào ahihi. chần chừ nửa thế kỷ rồi cuối cùng quyết định đi làm răng. Quyết định này không đột ngột, không có lý do, cũng không có đúng sai, cũng không biết kết quả ngày mai ngày kia mấy năm nữa như thế nào, lại càng không biết bản thân có hối hận hay không. chỉ là việc đã đến thì phải làm.

đôi lúc giật mình nhận ra bản thân chỉ là một bản thể yếu đuối có rất nhiều tò mò với vũ trụ xung quanh. như con chó nhỏ chạy loanh quanh trong khu rừng mới lạc vào, với rất nhiều chim muông hoa lá, cỏ cây rau củ. không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, việc này là tốt hay xấu, không có định kiến, nghi hoặc. Quả thật con chó này rất kì lạ hahaha :))

muốn biết số phận em chó tiếp theo sẽ như thế nào, có sống sót được không, mọi việc chuyển biến ra sao, mời xem hồi sau sẽ rõ ❤

viết mới có nửa trang không dụng não thôi mà mệt vl ròi =))

đêm tháng giêng

haha, những ngày đầu tháng trời trong sao lấp lánh, có một sự tịch mịch không hề nhẹ. tiết trời không lạnh như những ngày trước đó, mà có chút oi nồng đêm mùa xuân phía nam. thời tiết này đi chơi cũng không tệ, mà ở nhà ngủ cũng lý tưởng 😀

sau vài chục phút yoga thì đầu óc anh cuối cùng cũng minh mẫn hơn. mồ hôi đẫm lưng, anh thầm rủa xả bản thân vì những sự kiện ngớ ngẩn quả bần đã xảy ra. Đêm khuya và yên tĩnh làm cho suy nghĩ sắc bén hơn, danh sách những điều anh cần cải thiện ngày một dài ra. Như năm nào đó anh đã tự dặn dò bản thân cẩn thận, kiên trì và ngoan cường lên, thì nay anh còn dặn mình phải khôn ngoan và hiểu biết nữa.

Mọi chuyện xảy ra đều có lý do. Nếu nói mùa xuân phía trước, miên trường phía sau, thì chắc là anh còn phải bơi mấy quãng nữa mới đến được mùa xuân. Nhưng mong anh kiên trì và hăng hái lên, mùa xuân hoa đào đang chờ anh đấy!