1001 câu chuyện tối mùa hè (1)

 

trời nóng quá tự dưng nhớ đến mấy năm trước đòi tiền với Ri.

Hôm đấy là hai ba tháng chạp. Mình với Ri, Hương ngồi ở đồn công an phường. Ri với thế mạnh ngôn từ, văn chương lai láng viết 2 mặt giấy A4 trình báo câu chuyện bị lừa tiền đặt cọc nhà. Trong lúc Ri ngồi viết hí hoáy, mình ngồi nhìn các thành phần khác trong đồn công an. Có hai chuyện như thế này:

  • Có một chị trẻ tuổi đến làm giấy tờ tạm trú, nghe câu chuyện của Ri, bảo là cái nhà đấy đã có tiền án lừa đảo trước đó rồi, trước chị cũng bị lừa rồi trình báo ở đây. Mình nghe xong ko biết nói gì, ơ thế mà nó vẫn còn tồn tại là thế éo nào hở các đồng chí công an phường
  • Có một chú đến đập bàn đòi lại con iPhone bị tịch thu ở tiệm điện thoại FPT – bị thu vì đây là tang chứng trong trận đánh nhau ở đấy tối qua. Chú cứ liên tục lặp lại “sao lại thu điện thoại của tôi, các anh nói đi tại sao lại giữ, tôi có liên quan gie” nói 5 lần không ngừng nghỉ. Chú này theo đánh giá của mình thì có khả năng đi làm thợ lặn chuyên nghiệp, chú nói dài hơi thế mà ko bị tắt thở mà hehe 😀

Quay lại trước đó mấy ngày, câu chuyện bắt đầu từ một ngày mùa xuân nắng đẹp (ko quá đẹp), Nhân ngẩng mặt lên khỏi máy tính vuốt mái tóc vừa chuyển màu sau vài lần gội, nhìn mình. Bỗng điện thoại rung nhẹ, trên màn hình xuất hiện tấm hình quái vật Ri, Nhân bắt máy và nói một số từ rất lạ. Lúc đấy mình đang viết email, đành ngước lên chăm chú nhìn gương mặt không cảm xúc của Nhân. Kết thúc cuộc nói chuyện, Nhân bảo mình “Ri bị lừa rồi, xxx” (đoạn này mình ko nhớ rõ lắm, chỉ nhớ giọng Nhân thì nhẹ mà mỗi từ nói ra thì thật nặng nề)

đến đây mình vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, đành phải lội skype history mãi một lúc mới tóm tắt được câu chuyện: Ri đi thuê nhà bị lừa tiền cọc

Ri bước vào văn phòng, mặt buồn như đưa đám.

Từ đoạn này trở đi, còn rất nhiều chi tiết tào lao bí đao mà mình chỉ nhớ lõm bõm nên đành liệt kê ra đây (kể lại thì sẽ ko chính xác mấy)

  • mình gọi điện cho người Ri đưa tiền đặt cọc, gọi tốn 20k tiền điện thoại ko giải quyết được vđề gì : )) còn bị chúng nó hăm dọa đưa sdt của mình lên diễn đàn gái xxx : ))
  • mình, Ri, chị Giang, Hương chạy đến nhà trọ của một trong những đứa có liên quan (sau khi được hướng dẫn lòng vòng) lại gọi điện lung tung một đợt nữa, ko được gì đành đi về, buổi tối ngày xuân thanh mát trong trẻo.
  • phải ghi chú lại là cái nhà Ri đặt cọc thuê đấy, tầng trệt là tiệm cắt tóc, cho thuê tầng trên với các điều kiện rất ngon lành cành đào. Sau khi lấy tiền cọc một triệu hai thì đứa cầm tiền chuồn mất, để lại mấy đứa đồng bọn diễn mặt ngơ ngác kiểu tao éo biết gie
  • Sáng trời mùa xuân nắng chói chang, mình, Ri, Hương, em trai Hương (Hương có dắt theo em trai đầu đinh nhuộm vàng) hẹn nhau ở tiệm cắt tóc xông vào đòi tiền cọc. Ngặt một nỗi, xe mình và Ri thì lên dốc đỗ lại ở sân ngon lành, chỉ có Hương tay lái yếu, lên dốc nửa đường thì chết máy cmn, vì can tội xe số lên dốc chạy số 4, thế éo nào…
  • Sau khi đẩy được cái của nợ đấy lên dốc thành công – dưới ánh nhìn coi thường của lũ đầu trâu mặt ngựa trong tiệm tóc, bọn mình hùng dũng bước vào hăm dọa các kiểu, kết luận vẫn như cũ, không gặp được cái đứa nó giữ tiền. Mấy đứa đành phủi mông đi trong tiếng lầm bầm rủa “dm mới sáng sớm chưa có khách” :v
  • Bọn mình đến phòng trọ được chỉ dẫn của đứa giữ tiền trong bài nhạc nền Không phải dạng vừa đâu của Sơn Tùng ôm ti vi. Chúng nó (chị áo Hường lừa đảo và thằng mặt ngựa đầu đinh) dọa đập chết ** bọn mình, bảo nếu gọi điện cho sdt của mình mà đúng là đứa gọi phá hôm trước thì bọn mình xác cmnđ rồi. Mình giữ điện thoại trong túi quần (chế độ rung) mà tay lẩy bẩy run trong vô thức : )) nghĩ kèo này hỏng rồi, thánh thần các phương hãy cứu chúng con. Lúc đấy còn thò tay vào túi áo làm kiểu can trường lắm –  thật ra là để chúng nó ko thấy tay mình đang run với tần số cộng hưởng nhịp “dạng vừa vừa vừa vừa đâu” :))

Thôi viết dài quá rồi, mình viết luôn kết luận để đi ngủ ❤

  • Các chú công an phường có ăn chia với ông chủ của nhà đấy. Bọn tiệm tóc là thuê lại nhà nguyên căn của ông chủ này, rồi đi lừa các con nhạn thuê phòng với điều kiện nhà ở ngon lành
  • Ri đã đòi được 600k.
  • Mình cực ghét bài “Không phải dạng vừa đâu” : ))

 

we’re gonna keep it going

có những ngày mình lạc đường nhầm lối

có những đêm sợ hãi trong bóng tối

rồi ngồi khóc lóc đến ỉ ôi

nhưng rồi mọi thứ sẽ qua thôi

cuộc đời không có gì phải vội

vũ trụ sẽ chỉ đường dẫn lối

chỉ cần chờ mình lớn lên thôi.

tựu chung lại thì một tỷ thứ vui vẻ trong vũ trụ này đều xoay vần quanh ba chữ “đúng thời điểm”. bây giờ nghĩ lại thì đúng là vũ trụ đã chỉ đường dẫn lối cho mình quá nhiều lần mà lượng neuron thần kinh có hạn nên đã ngu si chả hiểu gie hihi

câu chuyện số 1: sau khi đi chơi về mình nhạy cảm khủng khiếp, nhìn gì gặp gì cũng liên tưởng đến nhiều thứ. não thì luôn trong trạng thái sống động, hình ảnh ngập tràn đến mức choáng ngợp. hệ quả là mình tự liên hệ mấy sự việc không có chút liên quan rồi tự vẽ ra work flow ròi dự đoán diễn tiến tiếp theo các kiểu (rảnh vl :)))

câu chuyện số 2: ai mà đoán được sự cố ngớ ngẩn dớ dẩn ấy đến đúng thời điểm đến thế. mình đã vừa thở dài vừa chặc lưỡi cảm thán vũ trụ quả là tài tình quả là vi diệu quả là thần thánh. Nếu chẳng phải Hòa vừa rảnh rỗi sinh nông nổi và anh bạn ở cách đây một múi giờ vừa ngứa tay vừa nhiệt tình thì mọi sự nay đã khác hoàn toàn ý mình là rất rất khác. absolutely and literally,

đó là một buổi tối trời trong xanh sao lấp lánh, mình đang nằm vắt chân chữ ngũ đọc sách trên giường sau khi bơi về từ văn phòng. Bỗng nhiên không gian sáng rực, một tia chớp lóe lên trong đầu kiểu mặt trời chân lý chói qua tym rằng thì là mình phải kết liễu em ấy ngay bây giờ ngay lập tức luôn luôn và mái mái thôi. Mọi chuyện phải kết thúc tại đây, và tất cả mọi người sẽ được tự do, it will set us free. Sau khi uống nước cho thông não mát họng, mình đã tự hỏi bản thân, mình có muốn chuyện này xảy ra ko? Câu trả lời là yes, yes, yes

rồi thì theo như câu thoại nổi tiếng trong pendragon: this is the way things are meant to be…

ovtoollc
cái này là một trong nhiều trò mèo thú vị mà tụi mình đã làm trước ngày tiễn đưa em ấy về nơi hạnh phúc hơn. Cũng là có chút đầu tư, kỳ công ra phết : ))

thật ra mình có một chút tiếc nuối nhẹ. Là bởi mình và mọi người đã dành quá nhiều thời gian với em ấy. Nhớ những lần tân trang nâng ngực bơm môi bơm mông gọt cằm chỉnh hàm, những lần may áo mặc lồng lộn chuẩn bị lên sàn – là mỗi lần thức trắng đêm – biện pháp nói quá kết hợp hoán dụ hihi. Hiển nhiên là để phù hợp hơn với thị hiếu của người sử dụng, chúng mình đã bỏ rất nhiều chất xám chất trắng lẫn tâm tư lẫn tình cảm vào em này. Và cũng có rất nhiều rắc rối từ em mà ra. Thôi thì em hãy yên nghỉ chốn hoa cỏ nắng ấm ngập tràn và đừng sống dậy nữa nhé. mọi người mái yêu em mái mái yêu em ❤

câu chuyện số 3: mình chưa kịp nghĩ tên cho câu chuyện này, liệu lần này vũ trụ có chỉ đường dẫn lối cho Loan ko? Con cá nhỏ sẽ sống sao khi bơi ra biển lớn? Xin mời quý vị xem hồi sau sẽ rõ

thôi mệt rồi viết nhảm vầy đủ rồi, vẫn là nên đi ngủ sớm thôi ❤

ong vàng và ruồi nhà

hôm nay mình gặp một chuyện khá là buồn cười : )) kể lại thì sẽ thấy nó ảo lòi nên mình động vật hóa các nhân vật tí hihi. Câu chuyện có tên là ong và ruồi

Một ngày nọ ong bay đi kiếm mật (bông cúc vàng) bay ngang một đống shit rất to. Nhìn shit, ong lại nghĩ ngay đến nhóm những người bạn đông đảo thuộc chi ruồi. Đúng rồi, phải báo cho ruồi ngay thôi, đây là việc của ruồi, hẳn ruồi sẽ rất sẵn lòng/hoặc éo sẵn lòng nhưng cũng sẽ bơi đến dọn dẹp vì shit là sứ mệnh của ruồi ồh yeah.

Ong: Ruồi ơi có shit rất nhiều shit, mau đi nhanh thôi hihi

Ruồi: ey ong hôm trước bố đã đến kiểm tra rồi này nhìn đi bãi mã số xxx này này m báo cái qq giề nữa

Ong: ko phải, là shit mới, nhiều lắm các anh em hãy tiến lênnn

Ruồi: này m đi về nhà vẽ sơ đồ chi tiết kèm định vị bãi shit rồi gửi qua đây nhé, nhanh nhanh ko bố đi xem phin mất thì mình chia tay đấy

Ong: hihi chỉ có khoảng n bãi thôi chắc Ruồi xử nhanh ấy mà – giọng nịnh bợ vl (vô lý)

Ruồi: … (nghĩ thầm trong đầu dmm2)

Ong: Ruồi ôi ý trên mặt chữ, đi nhanh nhanh bảo vệ môi trường nữa nhóe, khéo gây ảnh hưởng đến cộng đồng ong ôhihi

Ruồi: (đã hết kiên nhẫn) bố đang xem phim té nhanh lần sau báo nữa bố giết. chia tay đi anh ko đòi quà

Thế là bé ong chầm chậm bay về, vừa bay vừa suy nghĩ lung lắm. Mục đích của loài ruồi khi đến trái đất này để làm cm gì nghĩ mãi nghĩ một triệu lần một tỷ lần rồi vẫn không hiểu được :((

Chuyện khó hiểu hơn đó là, vũ trụ gửi tín hiệu này cho bé ong là tại sao là để làm gie???

 

 

nói về đi chơi

 

về chuyện đi chơi, thì một cách nào đó, mình nghĩ người trên thế giới được chia thành 3 loại:

  • ngày lành tháng tốt: thể loại này thì bạn có thể tung tăng hồn nhiên phơi phới đi khắp mọi nơi down on earth hoặc go to the milky way không cần lo thiên tai bão lụt hạn hán núi lửa phun trào vì những chuyện như vậy éo xảy ra đâu hoặc nếu xảy ra thì cũng chả sao cả hahaha : )) Số này không nhiều – hẳn là vậy. Kể cả bạn của bạn hoặc người yêu của bạn hoặc vợ chồng của bạn cũng có nguy cơ không nằm trong số này. Người ta gọi là không đúng duyên đó. Mình nghĩ những đứa như mình hoặc các bạn có cảm giác tốt với người sẽ cảm nhận được dù chẳng dễ dàng chút nào

  • cân đường hộp sữa: đối với thể loại này, thì kết quả chuyến đi chung sẽ còn tùy vào nơi đến hoặc thời gian xuất phát hoặc mục tiêu chung của các bạn hoặc người bạn gặp dọc đường vân vân và mây mây. Đúng quy luật butterfly effect ấy. Nó có thể tốt hoặc xấu hoặc cực tốt hoặc không xấu lắm hoặc chả ra sao cả. tóm lại cũng quy về cảm giác là mình có thấy thoải mái hay không có thấy mọi sự tốt lành hay không

  • xanh lá chuối: loại này không cần giải thích nhiều cũng biết là không nên đi chơi cùng. Nếu không thì ra đường là gặp mưa, giông bão sấm chớp ầm ì hoặc đi vào ngày hơi xấu hoặc hơi hơi xấu hoặc không tốt lắm. Loại này ngay từ trước khi bắt đầu chuyến đi đã thấy mọi sự hơi sai trái rồi. Nếu tiếp tục kiên trì thì ko rõ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo : )) Loại này rất đông và hung hãn tuy nhiên rất ít người nhận ra được, phần lớn đều đi cùng hoặc vô tình hoặc ngẫu nhiên ở cùng vị trí. Đại loại là nếu cảm giác không chuẩn lắm thì thế nào cũng vướng vào =((

viết nhảm vầy nhân dịp đi vừa trải qua một số trải nghiệm không hay ho lắm. và dự là sẽ còn nhiều bài học hơn trong tương lai nếu không chịu để ý tín hiệu mà vũ trụ muốn nhắn gửi : ))

goodbye ốc sên

 

câu chuyện số ba: hôm nọ đi ngoài đường về đang dắt xe qua cổng thì “rộp” – chị đã dẫm nát một cái gì đó mà tối quá không thấy đường. Sau khi dắt xe vào nhà rồi bơi lại nhìn thì hóa ra em ốc sên đã nát bét dưới bàn chân hung bạo của mình. có chút đau lòng và chút xót xa nhẹ, vì từ trước đến giờ (ngay cả khi đi xe) mình đều chú ý để không cán qua bất cứ thứ gì…

câu chuyện số bốn: hôm trước đọc truyện kungfu boy có một câu thế lày “không cưỡng lại được thì sao cứ phải cố nhỉ”. lúc ấy cuộc đời đang bế tắc đọc xong có cảm giác giống như được mặt trời chân lý chói qua tym, được khai sáng bởi vầng dương chói lòa một bầu trời kách mệnh. Đúng rồi, sao cứ phải cố. Cố quá chắc gì đã đúng, đã tốt, đã hợp thời thế. Thế nên cứ chậm rãi thong thả điềm tĩnh mà làm. Vạn sự tùy duyên, chỉ cầu bình yên HAHAHA

câu chuyện số một và số hai đã được viết ra, tuy nhiên xét thấy quá kinh dị quá hoang mang quá không phù hợp với thanh thiếu niên dưới 18 tuỗi nên chụy đã xóa đi. khi nào có dịp nhớ lại với tâm trạng bitchy hơn thì sẽ viết cho đỡ phần nào đáng sợ

đến lúc kể chuyện dông dài

rồi hôm nay phải tự ép bản thân xuống tay viết một vài dòng kẻo con người trì trệ não bộ tiêu biến miệng mồm lắp bắp. Quả thật là từ khi viết ít lại, thì khả năng diễn đạt bằng lời nói cũng bị ảnh hưởng theo, méo hiểu sao. Đã thế bây giờ mà bảo mình viết email tóm tắt tình huống phức tạp cho lợi ích một nhóm nào đó thì có khi mất cả tiếng đồng hồ ngồi nhìn màn hình rặn mãi không ra chữ ;(( chán thế không biết 2zz

Tiện dịp xuống tay này, mình sẽ tóm tắt một vài chuyện xảy ra gần đây mà nếu chả viết lại thì có khi tháng sau thôi là quên xừ mất. Bộ não mình gần đây đã đạt đến trình độ thượng thừa là những thứ quan trọng hay không quan trọng ngẫu nhiên rơi vào xoáy đen sang vũ trụ khác chứ chả còn ở lại trong hộp sọ mình nữa. Mình thì đang cố gắng tìm hiểu quy luật biến mất của nhóm này, có khi đoạn trí nhớ bị mất nhảy theo dãy Fibonacii cũng nên hahahahahahaha.

câu chuyện số 1: não cá vàng. như đã nói phía trên, trí nhớ mình có vấn đề. có thể dạo này nhiều việc quá (ngụy biện) mà mình thì chưa học được cách sắp xếp công việc hiệu quả hoặc chưa biết cách đặt việc quan trọng lên trước nên cứ một lúc là thấy quay cuồng hết cả. Chứ như mấy tháng trước thôi người khác nói gì mình còn thuật lại nguyên văn được luôn. Thế mà…

câu chuyện số 2: ngày lành tháng tốt. đại để là sinh nhật của mình đã diễn ra một cách hết sức kì lạ. Đó là một buổi tối mưa dầm lạnh teo ở lạc đà với bát cháo hến nghi ngút khói kèm ớt kèm gừng kèm hành. Sau đó là một đêm lạnh và ngọt và hippie hết sức. Bốn đứa nằm cuộn trong chăn (ấm), Ri và Quân đã ngủ ngáy tự đời nào, Út đang xem phim hờn quắc kissing scene. Mình nằm nhắn tin vừa nhắn vừa buồn cười bởi hoàn cảnh trớ trêu, có cảm giác những chuyến đi thế này mới chính là tuổi trẻ mà mình muốn sống, chứ không phải ngồi trong 4 bức tường văn phòng bị đánh giá và đi đánh giá người khác. Nói đến tuổi trẻ là nghe thấy buồn rười rượi à, hôm trước bạn mình bảo mình là “tuổi trẻ của chúng ta là ở ngoài kia” ~ ý nói là ngoài cái văn phòng này :)) nghe có một chút nhột và nhiều chút thở dàiii miên man

câu chuyện số 3: trường lực ngẫu nhiên. tại một số thời điểm trong đời, mình có duyên.nợ gặp một vài người có ảnh hưởng đặc biệt đến cuộc sống, cách suy nghĩ của mình. Chuyện này không rõ là tốt hay là xấu. Có thể là do kiếp trước mình/người ra nợ tiền người ta/mình nên bây giờ phải nai lưng ra dùng tình cảm để trả (tại cũng éo có tiền hahahahahaha). Để biết Loan có trả/đòi được nợ hay không, mời xem hồi sau sẽ rõ :))

câu chuyện số 4: mình định đặt tên là cá chép và cá mập, nhưng đổi ý rồi vì mới đọc được một ví von buồn cười quá. tên của câu chuyện số 4 là chó và hổ. con chó nhỏ vẫn còn hôi miệng sữa đi lơn tơn trước mặt hổ ngây thơ không biết sắp bị giết đầu tiên. Liệu hổ có giết được chó không, chú chó sẽ ra sao trong thời gian sắp tới, xin mời xem hồi sau sẽ rõ :))

Thôi viết vậy tạm rồi, do éo nhớ được mật khẩu vào email nên ức chế quá phải viết để trút giận thôi chứ cũng không có ý định diễn giải dông dài thế này ❤

 

birthday wishlist (21 tuổi lần thứ x)

  1. máy may brother
  2. quả hồng khô tự nhiên không thêm đường
  3. gối trái gòn hoặc lông vũ tự nhiên
  4. bồ kết đã nướng để gội đầu
  5. vé xem liên hoan phim Nhật Bản tháng 10
  6. approval để đi chơi 10 ngày ở miền biên viễn
  7. một khóa học tiếng Bông
  8. iPhone 7
  9. quần dài đỏ chấm bi trắng
  10. đi leo núi (có người xách giúp 10kg hành lý :))
  11. một khóa học mySQL
  12. lá rẻ quạt
  13. áo màu vàng hình bông cúc

hihi

Cảm giác kì kục kẹo

kì cục nhất là font chữ của wordpress bị biến dạng ròi cái thể loại chữ gie kì thế nàyyyy

hôm nay mở wordpress lên sau bao ngày bận tay không gõ chữ phát hiện ra “contact form” này. hài quá hài =)) nên mình test thử cho dù mục đích không hẳn khớp với những gì người tạo ra nó mong đợi hihi

cá và tôm

cá đang bị kẹt trong ao tù. một ngày nọ, tôm ở ao kế bên truyền tin sóng vệ tinh cho cá, muốn một cuộc mật đàm thân mật, cá đồng ý, riêng khoản thân mật thì đặc biệt thích hihi

tôm: tao thấy mày cũng đẹp đó, vảy lấp lánh óng ánh lột ra trang trí tốt, mày có muốn qua chỗ tao chơi thử vài tí ko?

cá: nhà mày thì có giè. bào ngư vi cá dọn sẵn bố mới đi nhé

tôm: nhà tao hải sản không thiếu, nhưng phải xem mày là loại nào đã

cá: tao tất nhiên phải dùng hàng cao cấp không thuốc bảo vệ thực động vật không hóa chất hàng thiên nhiên chất lượng cao nhất

tôm: ụ ẹ mày chỉ là con cá nhãi nhép thoi tỉnh mộng đi

cá: nhìn bộ vảy của bố đi ròi lượn đi cho trong nước nhé

tôm: éo ưa thì thoi forever goodbye nhé

kết thúc cuộc hội đàm thân mật và vui vẻ giữa hai bên. cá nằm vắt chân lên bụng nhìn rặng san hô ngẫm nghĩ xem mình rốt cục là con bướm đang nằm mộng thành con cá hay là con qq nào khác. bỗng thấy đàn cá một tỷ con nhấp nháy bơi ngang qua cửa nhà.

chú cá bé nhỏ, vừa lẩm bẩm chửi thề vừa đập đầu vào gối số em quá nhọ rồi cá ơi. cầu mong vũ trụ trong một phần ngàn cơ hội nào đó, bói ra một anh cá voi bơi ngang hốt em đii

đêm tháng tám

tối khuya giờ trái đất, như thường lệ cô gái dắt chó đi ị. ra khỏi hẻm rẽ phải ngay sẽ thấy một khoảng sân trống của công ty sản xuất và xuất khẩu máy móc. Công ty này mới khai trương được vài tuần, công nhân làm việc đến tận đêm. Tiếng ồn hoạt động của xưởng tạo không mấy thiện cảm với các gia đình sống cạnh đó.

Cô lặng lẽ kéo xích chó đến khoảnh sân rộng. Bình thường giờ này công nhân đã tan ca hết. Tuy nhiên, hôm nay đèn phía trong xưởng còn sáng. Một vài người vẫn còn nán lại ngồi xếp bằng trong sân tán gẫu. Những khuôn mặt già, trẻ thấp thoáng sau làn thuốc lá mờ đục, không khí yên lặng như tờ. Cô bèn dắt chó đi thẳng thêm một đoạn nữa để tránh đám người kia. Mạn trên phía tay phải là một ngôi nhà cổ với um tùm cây cối. Đây là khuôn viên để xe của một nhà máy/xưởng khác. Đêm đến không còn xe nên cũng không có người trực. Phía trong hiên nhà là một bể cá sáng rực với những con cá to màu vàng cam. Không gian tối tăm không một ánh đèn, bể cá phát ra thứ ánh sáng ma mị như để cảnh báo những kẻ xâm nhập không xin phép.

Đứng một lúc lâu, hai chú chó có vẻ không có ý định hành sự. Nếu chúng có ý định thì đã không quanh quẩn lâu đến thế. Từng nhiều lần gặp cảnh tương tự nên cô gái di chuyển về hướng ngược lại. Đi dọc men theo đường, cách con hẻm không xa là một trảng đất trống nhỏ và sạch – người phụ nữ lớn tuổi gần đó đã quét dọn sạch sẽ sau khi bà dắt chó đến. Bà còn đặc biệt ngoái lại căn dặn cô phải nhớ vệ sinh gọn gàng.”Thây kệ, thêm hai con chó nữa thì cũng chẳng sao” – cô thầm nhủ trong đầu.

Sau nửa giờ đi thêm vài ngõ ngách nữa của con đường, những chú chó đã bắt đầu thực hiện nhiệm vụ một cách nghiêm túc. Cô thở phào nhẹ nhõm và mừng rỡ khôn xiết. Trong thâm tâm, cô luôn muốn vẽ một đường ranh giới cho chúng, những nơi được đi và không được đi. Tuy nhiên, để làm được như vậy, đầu tiên chúng phải bỏ tính sĩ diện đi đã. Chúng vẫn chưa quen được với cuộc sống nơi đây, những chỗ vệ sinh ẩm và không bằng phẳng. Những nơi sạch, rộng rãi, phẳng phiu đa phần là sân nhà các nhân vật tai to mặt lớn trong vùng. Mà hầu hết đều có cổng kiên cố và chó béc giê loại lớn gầm ghè mỗi khi có người qua lại. Chính vì vậy cô chỉ cầu mong sự vụ thuận buồm xuôi gió. Rốt cục thì với loài chó, đi ị ở đâu mà chả được.

Trên đường quay trở về, bỗng chốc đèn đường và đèn nhà tắt phụt. Là cúp điện.

Bầu trời đêm tháng bảy âm lịch sáng hơn bình thường, không một gợn mây. Màu trời xanh lam nhạt bàng bạc. Cô có thể nhìn thấy rõ từng lá cây, ngọn cỏ bằng mắt thường. Không khí giãn ra, thi thoảng nghe thấy tiếng xe đầu kéo ì ầm chạy về hướng phà trong đêm. Cô chậm rãi dắt đám chó về nhà. Đêm yên tĩnh làm những suy nghĩ tản mác trong đầu dần dịu lại. Suy cho cùng thì, chuyện đã xảy ra không cách nào quay lại, nghĩ quá nhiều sẽ bị tẩu hỏa nhập ma. Vũ trụ gửi cho cô dấu hiệu gì, dưới dạng thức nào, trong đầu cần không tâm niệm mới có thể tiếp nhận được.

Đêm về, cô nhanh chóng rửa tay, vệ sinh cá nhân rồi ngủ. đến mười một giờ sáng. Chẳng rõ là cô hay vũ trụ đã chủ ý lỡ mất buổi huấn luyện dao gươm hôm sau!