Category Archives: its just me

birthday wishlist (21 tuổi lần thứ x)

  1. máy may brother
  2. quả hồng khô tự nhiên không thêm đường
  3. gối trái gòn hoặc lông vũ tự nhiên
  4. bồ kết đã nướng để gội đầu
  5. vé xem liên hoan phim Nhật Bản tháng 10
  6. approval để đi chơi 10 ngày ở miền biên viễn
  7. một khóa học tiếng Bông
  8. iPhone 7
  9. quần dài đỏ chấm bi trắng
  10. đi leo núi (có người xách giúp 10kg hành lý :))
  11. một khóa học mySQL
  12. lá rẻ quạt
  13. áo màu vàng hình bông cúc

hihi

Advertisements

cơn nghẹt mũi cuối năm Quý Tỵ

móa ơi lại ngẹt mũi, thiệt thảm họa. thời tiết Sài Gòn trở lạnh làm cái nghẹt mũi này ẩn chứa những mối nguy hiểm tiềm tàng quả bàng. đang dầu sôi lửa bỏng mà nằm mie ra đấy thì có phải ngu bao nhiêu cũng ko đủ ko ~.~

tối đến h ngủ được khoảng 2tiếng, xong chập chờn ko thở được nghĩ ngay trong đầu là lây bệnh thằng tó kia roy, ức chế qá trằn trọc băn khoăn giấc chẳng lành đến gần bốn giờ sáng đành dậy thôi nhức mũi ngẹt thở ong đầu quá sức. xong rồi xuống nhà thì chó kêu ầm ĩ thê lương kiểu sắp chết đói đến nơi làm muốn đá cho mỗi con một phát ra đường ngay không quen biết yêu đương j hết. cơ mà vốn trời sinh bản tánh từ bi lương thiện thương yêu muông thú nên đành ngậm ngùi lấy cơm chan nước thịt cho lũ chó đó xơi. tiếp theo là úp bát mì milikét cộng xúc xích heo vồ vập ăn một mình cho thông mũi mát họng, vừa ăn vừa lau nước mũi chảy ròng rã hết cả bịch khăn giấy. ăn xong thì ợ một tiếng thật to thông báo cho cả nhà biết mình đã thức, bát mì là hiện thân của chủ nghĩa nhân văn cao cả còn tiếng ợ là là bằng chứng của chủ nghĩa hiện thực vừa nông cạn mà vừa sâu sắc.. thế quái nào mà chép văn 12 đã quên sạch mất rồi đau đầu qá ^

Nãy tính rửa bát luôn, mà lười quá nghĩ thôi kệ ai không có bát ăn thì phải tự rửa thôi :))) bây h đi ngủ sáng phải dậy đúng h chứ nếu ngủ dôi ra là nghi thân thể èo uột này trúng số quá. cơ mà bản thân không may mắn đó giờ nên tính toán phần lớn là anh bệnh cảm không có dự vào giải độc đắc này.

nói chứ cứ nghĩ vậy cho an tâm đi hiuhiu lát nhớ dậy đúng h đó.

Đại ka cánh cam

Tối qua lúc sắp sửa đi ngủ có một đại ka cánh cam từ vườn bay lạc vào phòng mình. Chắc đèn chói quá ko thấy đường nên bay è è è đập đầu vào tường rớt xún đất mấy lần luôn mà vẫn ko tìm được đường ra. Mình thì sợ hãi liên tục né kẻo bị binh vào đầu.

Xong đến lúc tắt đèn đi ngủ đại ka này lại tiếp tục gây hoang mang sợ hãi khi bay điên loạn trong đêm tối mịt mùng tìm đường ra. Mình kiểu khiếp quá, nhỡ đang ngủ đại ka đâm thẳng vào mặt thì…Thế là bật dậy mắc màn ;(( cho an toàn tí chút, yên tâm mà đi ngủ.

Rồi đêm khuya thanh vắng, anh ấy vẫn tiếp tục bay è è è trên đỉnh màn, lượn hết bên này sang bên khác, dính tường rồi rơi xuống nền nhà. Lúc này thì hết sợ roy, chỉ thấy tội ngiệp vì sao đại ka mãi ko tìm dc đường ra. Kiểu cảm thông đồng cảnh ngộ. Bật đèn dậy tìm đại ka thả ra ngoài trong sự cằn nhằn ko ngớt của chú Cường. Dưng mà muốn làm người tốt đâu có dễ hiuhiu ;( lúc vớt đại ka lên quyển sách thì tí chút nữa đại ka bay thẳng vào mặt mình. Trong cơn bấn loạn, mình đã hất a ấy xún cầu thang ko si nghĩ. Rồi 5’ sau ko nge thấy động tĩnh gì nữa. Mình đi ngủ trong sự hối hận roy sáng mai dậy quên sạch.

Trưa lúc chuẩn bị ra ngoài, thấy ảnh hấp hối ở chân cầu thang (chưa chết), mình mặc cảm tội lỗi quá, bưng ảnh ra đặt ở gốc cây trà nhỏ nhỏ. Xong 5’ sau wánh răng quay lại, ảnh bay đâu mất rồi. 

Tự an ủi là đại ka chắc vẫn còn khỏe mới bay được. Cố lên nha đại ka, được ra vườn roy đó, mốt đừng đi lạc nữa nha!

hai-hai

  1. Bố hay nói với mình “con này điên rồi” :)) mỗi lần nghe thấy câu này đều có cảm giác thật ấm áp và dễ chịu =)) Hồi năm lớp một đang chạy tung tăng lùa vịt gần cột cờ bị một thằng to con lớp năm binh phải ngã đập mặt xuống đất. May là trán cứng nên có bao nhiêu hứng hết bấy nhiêu, sưng to như quả trứng vịt. Xong chắc bị điêng từ dạo đó :<

  2. Có thằng em to cao đen hôi hay đánh chị == là động lực để mình chửi bậy và la hét. Nhà nghèo nhưng rất hay đòi hỏi cho bằng chị bằng em. có thói để dành tiền rồi lúc nào hứng lên tiêu hết sạch. 

  3. Thích những gì tự nhiên: hoa cỏ sông núi biển hồ người chó tình cảm tự nhiên. nếu gặp những thứ ko tự nhiên, sẽ dùng vũ lực ép nó về tự nhiên ;)) Mơ ước làm thật nhiều tiền xong tiêu một lần hết sạch rồi về rừng khai rẫy trồng lúa bắp dưa leo bí đỏ nuôi bò gà heo chó, liên lạc với thế giới loài người bằng thư tay. Xong nếu chán thì lại lui cui trở về với văn minh nhân loại và làm thật nhiều tiền xong tiêu hết xong về rừng rồi cứ thế tiếp tục.

  4. từ hồi mẫu giáo mặt bánh bao đến hết năm mười một mặt trái tym – gần hết quãng đời học sinh cho dù thuộc về phe phái nhóm nào, được bao nhiêu người yêu mến, có bao nhiu followers cũng luôn trải qua nhiều khắc có cảm giác mình ngồi trong lớp học một mình – mình và những người còn lại là 2 loài khác nhau :))

  5. được cử đi học toán với làm văn ở quận với con nhỏ bánh bèo xinh nhất trường hồi năm lớp bốn là bước ngoặt lớn trong việc tự nhận thức bản thân, học xong rồi thấy mình ko ngu như mình nghĩ. bị thích thầy giáo già dạy tập làm văn đi con xe cub “đang xin số”. thầy là người đầu tiên gieo vào cái đầu non nớt của mình là, những thứ mình viết ra có giá trị (ít nhất là với thầy) và làm mình cảm thấy tự tin rằng con bé nhút nhát như mình, cũng giỏi về cái gì đó. Cảm giác ấm áp bé tí tẹo khi phát hiện ra mình ko vô dụng như mình nghĩ ấy, đã là phao cứu sinh trong những đợt sóng tự kỉ biến thái hồi năm hai.

  6. lớp sáu thi học sinh giỏi văn được giải khuyến khích, lớp bẩy thi học sinh giỏi toán được giải khuyến khích, lớp tám vào đội tuyển hóa của trường. miệt mài ôn luyện đến khi tư duy nâng thêm một tầm mới thì lúc đi thi học sinh giỏi thành phố rớt cái bịch. Mà hồi đó cảm giác duy nhất là chả có cảm giác gì :)) xong nhận được hàng loạt ánh mắt thương hại của bạn bè thầy cô xong hiểu được thì ra mình vô trùng với mấy thể loại đấy.

  7. mỗi cấp học đều có followers, có cả nam lẫn nữ. Năm mười hai chuyển sang trường mới học bị bạn bảo là “hút cả nam lẫn nữ, sướng” ~,~ đã bị quấy rối bằng điện thoại và làm phiền ngoài đời thực.

  8. cuộc đời đi học toàn bị xếp ngồi ở khu anh chị, dù rất hiền lành và ít nói.đỉnh điểm là năm mười hai chuyển trường ngồi ngay khu nhiều chuyện và có vẻ anh chị nhất lớp, bản chất đã bị ảnh hưởng không ít :)). Năm này rất đau khổ vì phải chuyển trường, phải làm quen với lớp mới và cắt đứt gần như toàn bộ các mối quan hệ cũ, dưng mà cuối cùng là năm học đáng nhớ nhất với biết bao chuyện nhảm nhí biến thái củ chuối đã đi qua cuộc đời mình. Thực sự là không thể nào quên luôn.

  9. thích đọc sách và viết thư tay, viết truyện viết tiểu thuyết viết nhật kí, thích đọc những thể loại khác nhau hoàn toàn (như là sách diễm tình và sách khoa học, tiểu thuyết kinh điển và truyện tranh) không hài lòng với tản văn trẻ, viết chộp giật phơi chữ đập vào mặt người đọc bây giờ.

  10. Chưa từng đi học thêm bao giờ, hồi năm mười hai đi thi đại học như đi chơi (vì thế nên có lẽ học đại học chưa bao h dễ dàng chăng?!? :< ) cũng đoán được là mình đậu luôn, túm wần lại là chả có áp lực lo lắng căng thẳng gì rứa.

  11. tin vào cảm giác của bản thân hơn là kinh nghiệm của người khác. tin vào nhân quả và luân hồi, ráng sống thật tốt kiếp sau ko fải làm heo chó bò gà và ráng tránh xa người xấu không muốn kiếp sau có dính líu gì.

  12. có nhiều bạn và rất ít bạn thân, nhiều bạn hơi thân. lúc vui vẻ hào hứng thích ra ngoài cùng mọi người nhưng lúc buồn bã trầm cảm tự kỉ chỉ muốn ngồi một mình, không muốn nói chuyện với ai. tính cách cực đoan và cố chấp, chỉ có bạn thân mới chịu đựng được nên nhiều người đã rũ áo ra đi :)) nhiều mối quan hệ đã và đang trên đường đổ vỡ =)) trọng bạn bè nên nhiều khi cố gắng làm điều bạn nhờ vả, xen vào quyết định chuyện của bạn luôn :))

  13. chuyện tềnh êu chỉ giữ riêng cho mình, vì lo sợ được mất nên chỉ muốn của một mình mình, không muốn chia sẻ với ai.

  14. năm mười hai rồi lên đại học bị hết cảm giác một-mình-trong-đám-đông như hồi trước đó. có lẽ vì đã ép bản thân phải hòa nhập vào tập thể, nhưng từ đó hiểu bản thân và cảm thông với người khác hơn, có nhiều bạn tốt hơn nữa.

  15. đậu Ngoại Thương, bắt đầu sa chân vào con đường ăn chơi cho qua ngày đoạn tháng :)) sai lầm lớn nhất là đăng kí học lớp Nhật, nhưng sau đó trở thành bài học lớn nhất về vượt qua bản thân mình. và sau thời gian rũ bỏ tiếng Nhật lại thấy nhớ, nhớ cả giáo viên tiếng Nhật và đồng bọn ngồi học chung tiếng Nhật. Nhớ bàn học có 3 đứa học tệ nhất lớp xong bây h mỗi đứa một phương.

  16. thời gian học đại học tự rèn cho mình tinh thần vững vàng vượt qua giông bão. và tin vào bản thân. đã từng choáng ngợp vì gặp biết bao người giỏi khủng bố xong lâm vào tự kỉ mấy tháng liền. rồi cũng vì tính cực đoan chảnh chó mà tự kéo mình lên và bước tiếp :)) hiểu rằng mỗi người là duy nhất, và có sứ mệnh riêng trên quả đất này. không ghen tị cũng không tự ti nữa. chỉ quan tâm làm tốt chuyện của mình.

  17. nhờ câu lạc bộ đội nhóm mà khẳng định được bản thân không vô dụng. đã từng hào hứng làm biết bao dự án lên voi xuống chó không đồng xu dính túi. Earth Hour 2011 và Hành Trình Kỹ Năng 2012 là hai sai lầm lớn nhất và cũng là hai bài học lớn nhất. Dưng mà bây h nhớ lại không thể hiểu nổi mình đã trải qua những tháng năm đó như thế nào nữa. Điên cuồng là hai chữ sinh ra để chỉ tình trạng ấy. Góp phần làm nên con người mình bây giờ.

  18. Tính cực đoan, hay đẩy mọi thứ quá giới hạn của nó. Cả đối với bản thân và người khác. là người rạch ròi trắng đen, ghét trạng thái lập lờ nước đôi. hoặc là tất cả hoặc là không có gì cả.Có thể là đứa rất lành và cũng có thể là đứa rất khốn. Dưng bản chất hướng thiện, không muốn hại ai, vì không muốn kiếp sau làm heo chó bò gà :)) Đối xử với mọi người vui vẻ luôn tạo cảm giác thoải mái, trừ mấy bạn nhìn giả tạo đ thể chịu được (mình sẽ dùng vũ lực w mấy bạn này :))).

  19. hay cảm thấy vui vẻ vì những thứ nhỏ xíu như: hôm nay ra truyện tranh, được anh bảo vệ đẹp chai dắt xe cho, ngẫu nhiên nhận thấy một điều gì đó, giữ bí mật mà người khác không biết, trời nắng đẹp và thơm… tuy vậy cũng thích mấy thứ xa hoa đắt đỏ, bị điêng nên nhiều khi mua toàn mấy thứ cao cấp dùng xong chấm nước mắt đau khổ vì hết sạch tiền.

  20. có duyên gặp nhiều người. nhưng chỉ khi mọi chuyện đã qua và được sắp đặt đâu vào đó mới hiểu ra tại sao người đó lại xuất hiện đúng lúc đó ở chỗ đó có thái độ đó. nói chung là thần kinh có vấn đề dưng tin vào duyên phận.

  21. ghét người hay nói (nói mà không làm), sợ người tự coi mình là hoàng thượng/hoàng thái hậu, không muốn dính líu đến người ích kỷ chăm chăm chỉ nghĩ cho bản thân. luôn im lặng ngồi nge khi ai đó luyên thuyên về bản thân họ. có thiện cảm với người hay cười. có cảm giác chính xác với người.

  22. thích đọc về triết học và tâm lý học, đã đọc về Lão Tử và Trang Tử. sống thuận theo tự nhiên. muốn đi nhiều nơi và trải nghiệm nhiều thứ. Tuy vậy rất lười và hay tìm cách đơn giản nhất/dễ nhất để làm mọi việc. Dưng đời không như là mơ, học được rằng để trở nên đơn giản là một quá trình không hề giản đơn. và chấp nhận chuyện đó.

chuyện mấy năm trước hổ báo đi thi đại học

thôi được dồi, trời thì mưa đường thì bẩn, ở nhà kể chuyện đêm khuya vậy ;))

ban đầu mình không định viết lại chuyện này, vì uh mình nghĩ sau này chắc sẽ gặp rắc rối. dưng mà rồi trong một phút giây lóe sáng (chớp), thế là từ từ để kể cho nge ;))

cái hồi sắp thi đại học ấy, trái ngược với tình trạng và tâm lý chung của nhiều người, trong đầu mình hoàn toàn không có khái niệm lo lắng hay sợ hãi gì cả, nói một cách dễ hiểu là rất phởn, rất bố láo con cáo. Cũng ko phải chảnh, vì mình chẳng lên mặt hiểu bài hiểu đời với ai, chỉ có cái cảm giác là “rớt kiểu gì?!?” cứ lặp lại hoài :)) ngay bản thân cũng thấy tự ngạc nhiên với thái độ biến thái mắc dại không biết điều đó. 

rồi mình cũng mang tâm lý ấy đi thi. cũng lại là nhiều người nghĩ mình bị áp lực trùng trùng khó khăn điệp điệp mà mặt đơ như quả bơ chả biết gì. Mình thì kiểu đi thi như đi chơi, hồi đó lúc đi còn mặc đồ thể dục có in tên trường bự chảng đằng lưng “Giồng Ông Tố” quận 2 =))) (là một trường bé tí vùng ven mà mình chuyển về năm 12) cho nó thoải mái, vì trời hè oi và nóng lắm. Vào phòng thi ngồi làm bài thì lại ngồi ngay trước thằng học lớp thường của chuyên Lê Hồng Phong nổi tiếng chảnh chó :)) Vì chảnh chó nên nó ghét mình lắm, kiểu như nó thấy mình mặc áo thể dục đi thi thì tưởng mình nghĩ “bố học ở đây này, trường Giồng Ông Tố này này, chúng mày đã sợ chưa” :)) rồi nó lại nghĩ kiểu học ở cái trường đọc trẹo cả mồm vô danh tiểu tốt vùng sâu vùng xa mà dám mặc áo thể dục in tên trường to oành sau lưng đi thi thì định khè ai, định dọa ai hảhảhả. Rồi từ đó nó ghét cay ghét đắng cái thứ điếc không sợ súng là mình :))

 – sự thật này được thằng vĩ cuồng đó kể lại sau khi nó làm bạn w mình ở đại học :)) 

mà lúc đó mình thề ngoài việc mặc để ngồi cho khỏi cấn bụng nằm cho khỏi đau lưng ra mình chả có í khoe khoang mie gì cả :)) Bởi sống sao cho vừa lòng người, chỉ vì cái áo mà bị ghét =))

h nghĩ lại thì thấy mình chưa bao h có cái thời học sinh đi học thêm học nếm đau đầu hại thân lợi thầy cô cả. tại sao hả, tại vì thông minh khác người thì hoàn toàn ko có rồi, chỉ có thể là ếch ngồi đáy giếng thôi :)) Buồn cười nhất là khi gặp mấy câu hỏi kiểu như “thành tích học tập xuất sắc nhất của bạn là gì” ngẫm đi ngẫm lại chả có gì nổi bật tân tiến sáng chói cả nên mình đành phải gõ 3 chữ “đậu đại học” vào, dù nói như vậy đúng là bố láo mất nết không thể chịu đựng được. 

cơ mà cái kì thi đại học vô dụng tốn tiền của thời gian công sức này đến bây giờ vẫn còn cơ àh!!!

tôi nói gì khi nói về chuyện của mình

mình có thể là một đứa con gái rất đơn giản, cực kỳ hiền lành và luôn tạo cảm giác dễ chịu cho người đối diện. Đơn giản vì mình nghĩ điều gì  ko thích thì đừng làm cho người khác. Mình không thích người khác khó khăn với mình, nên mình thường nắm bắt cảm xúc của các bạn để điều chỉnh cách nói chuyện, biểu cảm, lời nói của mình sao cho phù hợp. Đó là khi mình thuần, mình hay nghĩ cho người khác nhiều hơn cho mình.

mình cũng có thể là một đứa rất bitchy, nói chuyện hay viết văn đều như đấm vào mặt, tiếp xúc xong có cảm giác như bị chó dại cắn :)) phải đi tiêm phòng ngay và luôn kẻo cái thứ cứt đái ấy nhiễm vào người thì hỏng kiếp làm người =)) tởm lợn thay hành động, kiểu cư xử của kon bitch ấy ah :)) không đâu có đứa xấu xa tệ lậu biến chất thảm họa như nó.

hầu hết thời gian mình lành tính, không xả rác ko đánh người ko chửi bậy ko mang tư tưởng chém giết. Cho dù bị đụng chạm cơ mà ko phải việc của mình thì mình éo quan tâm làm qué gì cả, mình thích đứng ngoài nhìn và cười hơn. mình cũng cực kì kiên nhẫn, dù ngoài miệng luôn léo nhéo chửi rủa ng khác như con dog nhưng mình đã chửi ra miệng được là mình chẳng có thù hận mấy đâu. mấy bạn mà đẩy mình đến giới hạn kiên nhẫn cũng hiểu rồi đấy.

bản thân mình có cơ chế phòng vệ, tự chuyển giữa 2 chế độ đó một cách nhanh chóng.kiểu như cái áptômát ấy, khi nào chập điện tự dưng ngắt tạch một cái. mình cũng thế, khi nào mình tức lên tạch một cái mình trở mặt nhanh như trở bàn tay, trong chớp mắt từ em gái nhà lành thành em bitch cao cấp ngay, chẳng có cảnh báo trước, cũng chẳng cần chuẩn bị mie gì đâu.

đơn giản là vì cái sự tử tế của mình không dành cho mấy bạn thích nhúng mũi vào chuyện ng khác, đạo đức giả lẫn mấy bạn thừa cơ húp ké tí cháo đâu.

uh, không có lần thứ hai đâu, sau đó thế nào thì tự lãnh lấy mấy thứ cứt đái vào người nhé, từ từ mà hưởng thụ cái sự bitchy của mình.

nhát cái gan quá đi mà

trời ơi t tự nhận là mình nhát gan thấy ghê luôn hahaha :))

mấy tháng nay bị cái răng đau hành hạ lên xuống, ko ăn được đồ cứng w đồ lạnh w đồ nóng luôn. cuộc sống lúc này thiệt là vật vã buồn bã ;( đồ ăn ngon dâng đến miệng mà ko ăn được thì đập đầu xuống gối mà hận đời vô đối ahh ~,~

cơ mà chuyện này còn ko kinh khủng bằng chuyện mà mỗi lần t đi khám răng, cô bác sĩ lại lắc đầu ngao ngán!số là răng sâu thì phải trám, mà em răng hàm đó sâu nặng quá, phải lấy ít tủy ra [poor u babie ;( ] Tuy đã có tiêm thuốc tê roy, ko cảm thấy đau nữa, dưng mà hễ nge thấy tiếng dụng cụ i tế cắt vào răng xèo xèo xèo, là ko có đau mà cũng tự dưng thấy đau hà. lúc đó tội e răng hàm lắm, thương e lắm, ko biết e có chịu nổi tao đoạn này ko, nghĩ mà giận mình ghê gớm! nếu đi bác sĩ sớm thì ko có chuyện gì roy. nghĩ đến chuyện e răng hàm yếu ớt bị đục khoét một cách thô bạo vô luật đạo là sợ lắm, ko đau mà nằm khám cứ ứ ứ ứ. Cô bác sĩ lập tức hỏi “đau hả?có đau ko” thì ngay lập tức bảo là “ko đau ạh”, dưng mà vẫn nằm mà ứ ứ ứ đó :))) lá gan bình thường to lắm cơ, mà lúc này thì bé quá quá bé :))

Khi làm xong, cô bác sĩ hỏi tiếp là có đau ko, lại bảo ko đau ko đau. cô hỏi ko đau sao cứ ư ư ư :))). trả lời là tại vì sợ đó cô ơi, vì sợ w vì tội nghiệp e răng hàm qáa ;))

thực ra, trước và trong khi đi khám răng, t còn cầu nguyện nữa cơ. gọi đến tận bà ngoại lận đấy. xin bà cho răng hàm của cháu khỏe mạnh bà nhé! khám mà đến đoạn răng bị mài bị đục bị cắt là lại gọi bà ah. kiểu như sợ lắm mà biết sức mình thì làm quái được gì, có cái răng mà cũng làm hỏng, cứ èo ẽo sợ đau sợ nhức sợ ko ăn được sợ bị nhổ răng nữa thì tin cái kiểu gì. thế là nhắc bà suốt, ko biết bà ngoại trên đó có được yên ko nữa dưng mà cháu sợ thật nên mới gọi bà ahhh

e răng hàm vẫn còn chưa yên ổn, phải đi lần nữa cơ. nhưng mà hiện tại đã có tiến triển khả quan rồi. hi vọng e bình an khỏe mạnh nhé!

nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên t gọi bà ngoại nhiều đến như vậy. trước giờ cứ tưởng một mình đội trời đạp đất ko sợ gì hết, đến lúc có chuyện bé tí hin thoy mà gọi loạn cả lên bà ngoại phù hộ cho cháu bà nhé thật là quá sức mà.

uh thì thực ra lá gan của tớ bé lắm, ko có chịu đau được đâu. các ấy biết nhé nhớ nhé ;(

kitchen

Để được làm phụ tá cho cô giáo dạy nấu ăn nơi tôi đang làm việc hiện nay, hình như là một việc khó khăn lắm thì phải. Cô không chỉ bận rộn ở trên lớp , mà còn là một phụ nữ khá nổi tiếng với rất nhiều công việc được biết đến rộng rãi trên truyền hình và tạp chí, nên tôi phải tham dự một kì thi, nghe đâu số thí sinh nhiều không tưởng tượng nổi. Nnững chuyện đó, về sau này tôi được nghe người ta kể lại… Tôi cho rằng mình đã quá may mắn và cảm thấy đôi chút vui sướng, vì một kẻ mới tập tọng vào nghề như tôi, chỉ học trong vỏn vẹn một mùa hè, mà lại vào được một vị trí như thế. Nhưng khi quan sát những cô gái tới trường học nấu ăn, tôi đã hiểu vì sao. Cơ bản thì sự chuẩn bị về tinh thần của họ khác với tôi.

Những cô gái đó, họ sống trong hạnh phúc. Dù cho có học hành nhiều thế nào đi chăng nữa, họ vẫn được dạy dỗ để không bao giờ vượt ra khỏi biên giới của sự hạnh phúc ấy. Có lẽ, những bậc cha mẹ rất mực thương con đã làm như vậy. Và họ chẳng bao giờ được biết tới nềm vui thực sự. Đằng nào tốt hơn? Họ không thể lựa chọn. Con người ấy được sinh ra chỉ để sống cho mình. Hạnh phúc, nghĩa là một cuộc đời không bao giờ phải càm thấy rằng, thực ra ta chỉ có một mình. Tôi cũng thấy như thế thật là tốt. Họ mang trên mình chiếc tạp dề, miệng cười tươi như hoa, họ học nấu ăn, đầy trăn trở, đấy băn khoăn, và rồi vào giữa lúc đó thì họ bắt đầu yêu và sẽ đi lấy chồng. Điều ấy sao mà tuyệt diệu. Đẹp đẽ và dịu ngọt. Còn tôi, vào những lúc vô cùng mệt mỏi, những lúc trên mặt mình mọc đầy mụn hay vào những đêm cô độc, tôi cố gắng gọi điện thoại tới khắp mọi nơi cho bạn bè, nhưng rốt cuộc tất cả bọn họ đều đi vắng, những khi như thế tôi luôn cảm thấy căm ghét cuộc đời mình, cả việc tôi được sinh ra lẫn sự nuôi nấng, dạy dỗ ấy, tất tần tật. Tôi luôn thấy hối hận vì tất cả.

Nhưng vào cái mùa hạ tột cùng hạnh phúc ấy, và ở trong căn bếp ấy.

Cả những vết bỏng, và những vết đứt tay không làm tôi nao núng. Cả việc phải thức trắng đêm, cũng không làm tôi thấy nhọc nhằn. Ngày nào cũng vậy, tôi luôn phấp phỏng chờ cho đến hôm sau, để lại có thể được đương đầu và thử sức. Trong món bánh cà rốt mà tôi đã làm nhiều đến mức thuộc làu ấy, có trộn lẫn cả những mẩu linh hồn của tôi, và những quả cà chua đỏ mọng tôi tìm thấy trong siêu thị, bao giờ cũng làm tôi say đắm đến quên đi cả sinh mệnh của mình.

Bằng cách đó, tôi đã biết thế nào là niềm vui, và tôi không thể nào quay đầu lại được nữa.

Dẫu sao, tôi vẫn muốn tiếp tục cảm thấy rằng, rồi một mai mình sẽ chết. Không làm thế, tôi không nhận thấy được mình đang sống.

Và kết quả là tôi đã có một cuộc đời, giống như một kẻ rón rén men đi trong bóng tối, bên mép vực dốc đứng, cuối cùng cũng tới được con đường lớn, và bật ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Trích Kitchen- Banana Yoshimoto