Tag Archives: cảm giác

nói về đi chơi

 

về chuyện đi chơi, thì một cách nào đó, mình nghĩ người trên thế giới được chia thành 3 loại:

  • ngày lành tháng tốt: thể loại này thì bạn có thể tung tăng hồn nhiên phơi phới đi khắp mọi nơi down on earth hoặc go to the milky way không cần lo thiên tai bão lụt hạn hán núi lửa phun trào vì những chuyện như vậy éo xảy ra đâu hoặc nếu xảy ra thì cũng chả sao cả hahaha : )) Số này không nhiều – hẳn là vậy. Kể cả bạn của bạn hoặc người yêu của bạn hoặc vợ chồng của bạn cũng có nguy cơ không nằm trong số này. Người ta gọi là không đúng duyên đó. Mình nghĩ những đứa như mình hoặc các bạn có cảm giác tốt với người sẽ cảm nhận được dù chẳng dễ dàng chút nào

  • cân đường hộp sữa: đối với thể loại này, thì kết quả chuyến đi chung sẽ còn tùy vào nơi đến hoặc thời gian xuất phát hoặc mục tiêu chung của các bạn hoặc người bạn gặp dọc đường vân vân và mây mây. Đúng quy luật butterfly effect ấy. Nó có thể tốt hoặc xấu hoặc cực tốt hoặc không xấu lắm hoặc chả ra sao cả. tóm lại cũng quy về cảm giác là mình có thấy thoải mái hay không có thấy mọi sự tốt lành hay không

  • xanh lá chuối: loại này không cần giải thích nhiều cũng biết là không nên đi chơi cùng. Nếu không thì ra đường là gặp mưa, giông bão sấm chớp ầm ì hoặc đi vào ngày hơi xấu hoặc hơi hơi xấu hoặc không tốt lắm. Loại này ngay từ trước khi bắt đầu chuyến đi đã thấy mọi sự hơi sai trái rồi. Nếu tiếp tục kiên trì thì ko rõ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo : )) Loại này rất đông và hung hãn tuy nhiên rất ít người nhận ra được, phần lớn đều đi cùng hoặc vô tình hoặc ngẫu nhiên ở cùng vị trí. Đại loại là nếu cảm giác không chuẩn lắm thì thế nào cũng vướng vào =((

viết nhảm vầy nhân dịp đi vừa trải qua một số trải nghiệm không hay ho lắm. và dự là sẽ còn nhiều bài học hơn trong tương lai nếu không chịu để ý tín hiệu mà vũ trụ muốn nhắn gửi : ))

2012

Kể ra thì để viết được cái tổng kết này, cần nhiều lắm dũng khí đấy nhểy 🙂

hiện tại đang là 2h36’ sáng.bố khỉ con gà trống, gáy gì mà gáy suốt thế @~@ làm e ko ngủ được.mà ko ngủ được thì nghẹt mũi đến ko thở được, thế là trúng thưởng vé đặc biệt mang tên mất ngủ!!!may mắn sao nhờ vé đặc biệt đó mà e đành bỏ chút thời gian ngủ vàng ngọc để viết cái gọi là tổng kết này đây!!

e cần cảnh báo trước rằng, có lẽ một cơ số người sẽ ko thích thú gì khi đọc được những dòng dưới đây.nhưng đó là suy nghĩ của cá nhân e, và việc e làm giỏi nhất và tự hào nhất tính đến giờ phút này, là sống thật với bản thân e.thế nên, có khó chịu hay giận giữ, thì e cũng nhắc trước là, kệ mấy người nhé :)))

cấu trúc viết năm nay sẽ khác mấy năm trước, bắt đầu bằng loạt xếp hạng và rì viu:

Sách truyện: năm nay ko đọc được nhiều sách lắm, thực ra mà tính chi li thì chắc là chẳng đọc được quyển nào cho ra hồn hết. những truyện đọc nhiều nhất là ngôn tình đam mỹ của trung wắc, cứ tối tối về là lại đọc 1 truyện cho dễ ngủ, đọc điên cuồng trong thời gian kiến tập khổ ải để giảm bớt độ stress của công việc. cộng cụ thể lại (thực ra là ko có nhớ dc nội dung của quyển nào hêt!!!) thì chắc dc cả trăm quyển ròi đấy chứ. đọc xong e tự nhận thấy mình có năng khiếu viết ba thứ đó luôn, mấy thứ mua vui rẻ tiền được vài trống canh ấy, vì thuộc gần như toàn bộ motif của truyện, nhiều khi tình tiết e viết còn hấp dẫn hơn bội phần nhờ vào những trải nghiệm bản thân và chuyện ngồi lê đôi mách của ng khác nữa.kakaka. Năm nay e nhận thấy gout đọc sách của e đã có nhiều thay đổi lớn. bắt đầu từ tiểu thuyết, đến tản văn, tạp văn, rồi đến sách lấy kiến thức. E bây h ít có hứng thú với tiểu thuyết tản văn lắm, chỉ thích sách lấy kiến thức tri thức thoy. ko rõ tại sao nữa, vì nhu cầu, hay là vì e già roy thì ko biết nữa 😉

3. thà đốt một que diêm: truyện nằm trong tuyển tập mười lăm nghìn mà e mua được nhân lần đi hội sách của nxb Trẻ.Truyện kể lại những lần đi phượt lấy tin của phóng viên Quốc Việt, đọc để mở mang tầm mắt, giảm cái vĩ cuồng bị lây nhiễm từ nhiều người đi.

2. Ký ức vụn và những tản văn của Bọ Lập: cách Bọ Lập viết phóng khoáng, tự nhiên, dễ đoc, dễ đi vào lòng người. văn của Bọ như nước chảy mây trôi, từ từ thích lúc nào chẳng biết nữa 🙂 đại loại là strongly recommend các bạn đang trẻ đọc Bọ ^^

1. Đảo tường vy và các truyện ngắn của An Ni Bảo Bối: đây là cây bút e thích nhất trong năm. Vì hợp gout, đọc An thấy toàn bộ bản thân mình trong đó, trần trụi, cô đơn và đau đớn. Tất cả những cảm xúc e ko dám viết ra, An thản nhiên dùng câu chữ lôi ra ánh sáng, trần trụi ko gì che đậy nổi. E ko khuyến khích ai đọc  An hết, có duyên thì sẽ gặp nhau thoy 🙂

Phim ảnh: năm nay e đi xem khá nhiều phim, nhưng đọng lại được trong đầu, thì chỉ có một số ít thoy, ko hiểu sao những phim ít mong chờ nhất, lại là những phim e cảm thấy hay nhất, có phải là do yếu tố tâmlý ko nhểy ;))

3. Life of Pi: e thích cảm giác khi xem phim này, dù ko hiểu đến một nửa bộ phim nói gì. trước khi đi xem, cũng tự nhắc mình đọc truyện trước, để còn hiểu phim nó nói cái giề, thế nhưng, cái sự quên lắm lúc hay ho phết. ko hiểu nhưng cảm được, và nhớ nhất trong những phim e đã từng xem!

2. Les Miserable: nhờ xem phim này mà e phát hiện ra mình thích nhạc kịch, rất rất thích luôn.đồ thị cảm xúc khi xem vẫn còn nguyên vẹn, ko bị sứt mẻ miếng nào.

1. Sói: e đi xem phim này với một người bạn, trong một hoàn cảnh đặc biệt khó quên được, trong một tâm thế cũng đặc biệt nốt. Xem phim trong một rạp phim hỗn loạn người già trẻ nít người biết xem người ko. Chính hoàn cảnh và bộ phim làm cho e bị ám ảnh rất lâu về sự chung thủy, cái gì có thể là mãi mãi, cái gì ko. Kể ra thì niềm tin về con người và những thứ dính dáng đến con người (tình yêu) của e bị sụt giảm nghiêm trọng, nhưng nhờ vậy mà e thực tế hơn một chút. Và cũng có lẽ vì vậy mà đến h e vẫn còn sống trong cảm xúc của bộ phim.

Web: tần số vào nhiều nhất chắc phải kể đến facebook và kenh14, đọc tin rác mở đầu ngày mới là thói quen của e 😉 thế nhưng, tất nhiên đó ko fải là 2 kênh e đánh giá cao.

3. Facebook: face ngày càng nhảm, hỗn loạn và tạp nham. Từ thông tin đến cảm xúc và đến sự khoe mẽ. Nhưng nắm bắt thông tin để ko bị hoang mang và lừa đảo là điều cần thiết, và e thấy facebook là kênh thông tin nhanh nhất và tiện lợi nhất.thế nên, dù ko thích cũng fải dùng thoy. Hơn nữa, đúng là công ngệ có sức mạnh vô biên, hơn nửa bạn học e mất liên lạc từ lâu đã có face, và e thường xuyên (hay vô tình) được cập nhật tin tức của các bạn qua face. Đúng là một công cụ hữu dụng!

2. WordPress: đầu tiên e tạo wp chỉ để đu đeo với thiên hạ thoy, cho có cái gọi là nhà riêng sau khi đã quá mất lòng tin vào yahoo360 (đúng là ko nên tin thật), dưng mà sau này dùng để theo dõi ngôn tình đam mỹ của trung wắc thì đúng là tiện lợi trọn vẹn đôi đường ;))) rồi may mắn nữa, đó lại là ngôi nhà an toàn sau khi e bị yahoo360 đá ra khỏi cửa ko nơi nương tựa. Giao diện đẹp, ổn, có thể trú ngụ lâu dài. Có vẻ rất lý tưởng 🙂

1. Tumblr: tuyệt trên cả mong đợi, ko tạp nham và thị phi như facebook, tumblr giữ một nét rất riêng, yên tĩnh và trong lành tuyệt đối.e có thể theo dõi bất cứ ai e thích. Tản văn ở tumblr là đỉnh của đỉnh.mà sự thực là ko cần nói nhiều, vào nhìn giao diện là yêu ngay roy ;))

Image

Chuyện đáng sợ nhất khi viết những dòng này, là đèn ngoài sân tự nhiên bật sáng ko hiểu lý do, và qua cánh cửa, e thấy một cái bóng (chả biết người ma gà mèo gì cả!) sợ hãi trong câm nín, ko dám kêu la ;((

Thoy để gõ nhanh vài dòng nữa, đi ngủ cho đỡ sợ ~,~

Những cảm xúc nổi trội, mới mẻ và đáng nhớ trong 2012

*khi đi tiền trạm trường học của dự án HTKN, đa phần đều là những trường xa tít mù tắp, và bạn đồng hành cũng ít nhiều có xu hướng nản, nhưng cảm giác ép mình phải tin và phải tạo ra niềm tin cho nhiều người khác thì rất kì lạ.và buồn cười ở chỗ, e nghĩ có lẽ e đã làm được đấy!

*được ngỏ lời tỏ tình khi đang ngồi sau xe, giữa bộn bề xe người khói ồn ã trùng trùng lớp lớp, cảm nhận được cả nhịp tim đập và cái lưng ấm của người ngồi trước. địa điểm đặc biệt khó đỡ ấy làm e nhớ mãi.

*khi biết kết quả thi J, buồn và tinh thần sa sút khủng khiếp, nhưng hình như h ko còn ấn tượng mấy nữa, vì e đã vượt qua được tao đoạn ấy roy

*hớn hở ngẫu nhiên khi đi hội sách của Trẻ, e đã mua được rất nhiều sách 5k, 10k, 15k chỉ với một sự tình cờ ko chủ đích.và cảm giác thì rất đã, người tràn trề sung sướng và hi vọng ^^

*miệt mài khi chạy xe từ Đak Nông- Đà Lạt, đèo uốn hiểm trở, vách sâu dựng đứng, lạnh đến mức động kinh luôn, phía trước là sương mù và gì nữa ko biết, chỉ biết một điều là phải tiếp tục đi!

*lần đầu tiên bị csgt bắt 3 lần liên tiếp trên cùng 1 con đường, trong vòng 1 tiếng. lúc đó cảm thấy buồn cười kinh khủng mà ko dám cười (sợ tụi bạn wánh chết) và đó cũng là lúc e hiểu được rằng mọi sự trên đời chỉ là phù du, quan trọng là bạn đồng hành là ai và cách nhìn nhận vấn đề ntn. Đại loại là chuyến đi đã thay đổi cách suy nghĩ của e nhiều lắm.

*xem sói với bạn trong một rạp phim tạp nham và ồn ã, bị ám ảnh bởi nhiều thứ, rất nhiều lần chực khóc nhưng kìm lại được.

*đi thực tập và nhìn nhận ra được rất nhiều vấn đề mình đang mắc phải, nghỉ lấy sức để tiếp tục chiến đấu với rất nhiều thứ khác nữa. khoảng thời gian này là lúc e thoải mái nhất trong năm.

* hoàn toàn chia tay với CLB, nơi e đã học hỏi, trưởng thành và có thêm rất nhiều người bạn, anh, chị. Có lẽ chúng ta ko còn cùng chung một mục tiêu, và CLB đã ít nhiều thay đổi. Thế nhưng, e vẫn sẽ nhớ mãi khoảng thời gian khi còn chung vai sát cánh với mọi ng chiến đấu cho chương trình. Cho dù CLB còn hay ko, thì tình bạn mãi còn đấy, nguyên vẹn ko bị cạp mất miếng nào 🙂

*không làm thử thì ko biết, và cảm giác dỡ được một gánh nặng, thiệt là nhẹ nhõm, thoải mái biết bao!!!

*họp lớp cấp 2, và gặp lại rất nhiều bạn cũ, vẫn quậy như xưa. Tất nhiên, cười vui banh nhà lun! ^^

Túm váy lại: năm 2012 của e rất đáng nhớ với hàng loạt sự cố ko mong muốn, nhưng cách e phản ứng và đối diện với những sự cố ấy còn đáng mong chờ hơn nữa. e nghĩ e đã lớn hơn nhiều lắm!

E 21, e ko sợ mích lòng, ko sợ đụng chạm, ko sợ sai, ko sợ ko làm được. Chỉ sợ ko đủ yêu thích để làm.

E 21, e tự do đi, tự do hành động, tự do suy nghĩ.

E 21, e ko suy nghĩ quá nhiều về quá khứ, ko lo lắng chiêm nghiệm về tương lai, e sống cho hiện tại và cũng ko lo nghĩ đặc biệt về bất cứ thứ gì ngoại trừ sắc đẹp của mình

E21, e ko rõ đang ở đâu trên đồ thị tuổi trẻ của e, liệu e có đang bì bõm trên những cây số đầu tiên bước ra đời, hay đang tệ lậu và bắt đầu lầy lội tạo ra tình huống điển hình. Dưng mà, kệ chứ =))

Vì e còn rất trẻ, thế nên, 2013, bắt tay, mình làm bạn nhóe ;))

Hế nhô con rắn, hế nhô 2013 🙂